Trời cũ thơ Từ Kế Tường, Trần Quang Lộc phổ nhạc và hát

Trời cũ là một trong những bài thơ ưng ý của Từ Kế Tường đã được nhạc sĩ Trần Quang Lộc chọn phổ nhạc. Cũng chính nhạc sĩ Trần Quang Lộc phối âm, trình bày ca khúc. Nhạc sĩ Trần Quang Lộc nổi tiếng với ca khúc “Về đây nghe em” và “Có phải em mùa thu hà Nội” từ những năm 1970-1971.  Sau năm 1975 ca sĩ Hồng Nhung và ca sĩ thu Phương đã làm sống lại 2 ca khúc này.

 

Bạn đang xem danh mục: Video
Chủ đề:
Bạn đang xem danh mục: Video
[vivafbcomment]
Tin mới
  • Con chim vịt quê nhà

    Bà ngoại tôi không biết chữ nên rất thích nghe đọc truyện Tàu. Năm 8 tuổi tôi học lớp 3 trường làng và ở bên quê ngoại. Ba tôi đi kháng chiến suốt, ít khi nào về nên thỉnh thoảng tôi mới về bên nội thăm bà nội. Hồi đó bà nội tôi rất khó, […]

  • Không còn tuổi trẻ cho em

      Ta không còn tuổi trẻ cho em Hình sương bóng khói thả vào đêm Biết có ngày mai khi trời sáng Nhìn rõ hơn xưa cuộc trốn, tìm?   Biết không bắt được bóng bên trời Cầu vồng hư ảo phía mưa rơi Ừ thôi, đành vậy tình nhân nhé Làm chỗ cho em […]

  • Đạp lá tương tư

    (Kỳ 2) Tôi bưng ly bia sủi bọt lên, cô bé cũng không kém, hai cái ly được đưa ngang nhau, gần sát nhau, rất thân mật. Và rồi một tiếng “canh” nhẹ nhàng vui tươi vang lên. Tôi cố gắng nốc một hơi dài cho đúng năm mươi phần trăm như đã hứa. Khi […]

Tin nổi bật
  • Con chim vịt quê nhà

    Bà ngoại tôi không biết chữ nên rất thích nghe đọc truyện Tàu. Năm 8 tuổi tôi học lớp 3 trường làng và ở bên quê ngoại. Ba tôi đi kháng chiến suốt, ít khi nào về nên thỉnh thoảng tôi mới về bên nội thăm bà nội. Hồi đó bà nội tôi rất khó, […]

  • Không còn tuổi trẻ cho em

      Ta không còn tuổi trẻ cho em Hình sương bóng khói thả vào đêm Biết có ngày mai khi trời sáng Nhìn rõ hơn xưa cuộc trốn, tìm?   Biết không bắt được bóng bên trời Cầu vồng hư ảo phía mưa rơi Ừ thôi, đành vậy tình nhân nhé Làm chỗ cho em […]

  • Đạp lá tương tư

    (Kỳ 2) Tôi bưng ly bia sủi bọt lên, cô bé cũng không kém, hai cái ly được đưa ngang nhau, gần sát nhau, rất thân mật. Và rồi một tiếng “canh” nhẹ nhàng vui tươi vang lên. Tôi cố gắng nốc một hơi dài cho đúng năm mươi phần trăm như đã hứa. Khi […]