Tôi và Em

 

Em gầy nhom, lỏng lỏng như một cây que đã bị ăn mất hết phần kem. Do tạng người nhỏ nhắn nên lần đầu tiên gặp em tôi không đọc được tuổi thật của em qua “dung nhan mùa hạ” nên em cười bảo: “Cám ơn chú nhé, cháu không ngờ mình trẻ con đến như vậy, cháu… già rồi chú ơi, 25 mùa thu đã tới gần, ế chỏng chơ không mảnh tình vắt vai”.

Tranh minh họa Đỗ Duy Tuấn

Hôm đó là một trưa chủ nhật, em tới quán cà phê như đã hẹn với tôi sau một cuộc hẹn nào đó với khách hàng, bởi em là nhân viên bán sản phẩm cho một công ty địa ốc. Quán cà phê máy lạnh, em phục trang kiểu nhân viên văn phòng, càng gầy gò hơn trong chiếc áo vest màu đen. Ngược với gương mặt em không trang điểm, nước da sáng, đôi mắt lá răm lúc nào cũng chớp chớp, cái môi hồng hồng tự nhiên luôn như cười. Đúng là một đối tượng khá tinh ranh và hay đùa nghịch. Em bảo cứ tưởng tôi hẹn em ra cà phê là để dọ giá nhà, đang có mấy căn hộ trong dự án giá mềm khoảng… 3 tỉ một căn, đóng trước 30% rồi trả góp dần nếu tôi muốn mua thì em tư vấn cho. Tôi chọc em chú hiện có 4 cái nhà, nhà nào cũng là biệt thự to đùng. Em tròn mắt bất ngờ. Tôi khai luôn, đó là… nhà văn, nhà thơ, nhà báo và… nhà nghèo. Chú cũng muốn mua cái nhà thứ năm để chứa 4 cái nhà kia nhưng cái ông nhà nghèo lại cản vì không có tiền. Em cười nghiêng ngả trong ghế.

Buổi gặp gỡ đầu tiên giữa tôi và em như vậy là rất rõ ràng, không phải để tư vấn, mua bán căn hộ cao cấp giá mềm nên chẳng có gì thuộc về giá cả, thêm bớt căng thẳng nên rất vui, rất trong sáng và rất chân tình. Như thế là ổn cho mối quan hệ trong thời buổi kinh tế thị trường, chỉ có đều chưa ổn khi em gọi tôi bằng chú. Tôi chúa ghét cách phòng thủ của các cô gái trẻ, hiện đại. Không lẽ gặp người lớn tuổi như tôi là cứ phải kêu bằng chú các em mới yên tâm?

Nhưng rồi mọi chuyện cũng nhanh chóng trôi qua. Em và tôi trở nên thân thiết hơn sau buổi trưa hôm đó. Và rồi cách xưng hô cũng thay đổi một cách tự nhiên như nó phải diễn ra như vậy.

Bẵng đi một thời gian khá dài tôi không còn gặp lại em nữa. Bỗng một hôm em gặp lại tôi… trên Facebook. Tôi suýt chút nữa không còn nhận ra em vì em bây giờ đã khác trước rất nhiều, em gầy hơn, mắt sầu muộn hơn và qua nói chuyện trong inbox tôi biết em đã trải qua một cơn ác mộng, một giai đoạn khủng hoảng trầm trọng vì đã yêu, đã gặp một thanh niên mà em yêu tha thiết, yêu bất kể và cuối cùng em bị chàng thanh niên này bỏ rơi khi em mang thai và em đã phải bỏ cái thai ấy đi trong đau khổ tột cùng. Em đã thay đổi chỗ ở nhiều lần, tránh gặp mặt mọi người, không về quê dù em rất nhớ quê, rất thương ba mẹ em. Tôi biết làm sao để giúp em khi mọi chuyện đã qua rồi và em thì đang gượng đứng lên, cố quên quá khứ kinh hoàng như một cơn ác mộng? Em bảo rằng em chỉ dám tâm sự với tôi, nói thật lòng với tôi và cảm giác được an lành khi tôi lắng nghe câu chuyện của em.

Sao em không gặp tôi, dù em nói rằng rất muốn gặp tôi để nói nhiều hơn những gì em muốn nói và có thể khóc trên vai tôi rồi ngủ thiếp đi một giấc để quên hết quá khứ? Em bảo rằng hiện giờ thì không nhưng em sẽ cố gắng trong thời gian nhanh nhất, tự em biết lúc nào cẩn thiết để tìm gặp tôi. Lúc đó có thể em đã là một người khác, cứng cõi hơn, bình tĩnh hơn chứ không như bây giờ em chỉ giống như con mèo ướt, rã rời nằm dưới nắng ban mai và không biết mình chờ đợi điều gì.

Tôi không biết làm cách nào để gặp em vì số điện thọai em đã thay đổi, chỗ ở mới của em tôi không biết và sau buổi nói chuyện ấy Facebook của em cũng đã khóa. Em có sai lầm không khi tự muốn thay đổi mình để làm một người khác, tự lột xác để không ai biết em đã từng khổ đau, nhan sắc, tinh thần suy sụp trầm trọng? Không, em hãy cứ là em như ngày nào gặp tôi với vai trò của một nhân viên công ty bất động sản, muốn gặp tôi để mời gọi, thuyết phục bán căn hộ cao cấp với giá 3 tỉ và cứ ngỡ tôi là một đại gia và gọi tôi bằng chú. Không, tôi không muốn em phải thay đổi điều gì. Em hãy cứ là em, cứ gặp tôi trong đau khổ tột cùng của một cô gái bị người yêu phụ bạc, sống dở chết dở, tinh thần, thể xác xơ rơ, lên bờ xuống ruộng. Vì với tôi, em dù thế nào cũng vẫn là em, đơn giãn thế thôi.

Từ Kế Tường

Chủ đề:
Bạn đang xem danh mục: Tản văn, Tiêu điểm
[vivafbcomment]
Tin mới
  • Ước có nhiệm mầu

    Thương dừa chạm khắc bóng quê Cơm sôi tiếng mẹ gọi về góc sân Nghe gà gáy hết thanh xuân Sao lần lữa mãi với ngần ấy tôi Tiếng chim xô lệch màu trời Để rau đắng đất, đắng thời đã qua Ai khua sóng khúc sông nhà Chị tôi gánh nặng phù sa bãi […]

  • Thắp cho ta ngọn lửa

      Tay nào thắp cho ta ngọn lửa Để ngày lên tan hết sương giăng Khép tình buồn phía sau cánh cửa Đón sớm mai nguyệt quế trong ngần   Xin tạ lỗi với người hôm trước Một lần thôi, em nhé-Ta đi Đường mưa nắng phôi pha mấy lượt Đời ước mơ còn ước […]

  • Trăng Vu lan

    Em hái tặng tôi một bông hồng thắm Chỉ nhận về bông hoa trắng đơn sơ Ngày mẹ mất em hãy còn nhỏ lắm Nên thương mẹ tôi từ bấy đến giờ Bông hồng thắm cánh rung rơi nước mắt Đêm nay rằm trăng sáng lễ Vu Lan Ta đưa mẹ lên chùa quỳ trước […]

Tin nổi bật
  • Ước có nhiệm mầu

    Thương dừa chạm khắc bóng quê Cơm sôi tiếng mẹ gọi về góc sân Nghe gà gáy hết thanh xuân Sao lần lữa mãi với ngần ấy tôi Tiếng chim xô lệch màu trời Để rau đắng đất, đắng thời đã qua Ai khua sóng khúc sông nhà Chị tôi gánh nặng phù sa bãi […]

  • Thắp cho ta ngọn lửa

      Tay nào thắp cho ta ngọn lửa Để ngày lên tan hết sương giăng Khép tình buồn phía sau cánh cửa Đón sớm mai nguyệt quế trong ngần   Xin tạ lỗi với người hôm trước Một lần thôi, em nhé-Ta đi Đường mưa nắng phôi pha mấy lượt Đời ước mơ còn ước […]

  • Trăng Vu lan

    Em hái tặng tôi một bông hồng thắm Chỉ nhận về bông hoa trắng đơn sơ Ngày mẹ mất em hãy còn nhỏ lắm Nên thương mẹ tôi từ bấy đến giờ Bông hồng thắm cánh rung rơi nước mắt Đêm nay rằm trăng sáng lễ Vu Lan Ta đưa mẹ lên chùa quỳ trước […]