Thằng Cuội làng báo

Ảnh Internet

Thằng Cuội ngồi gốc cây đa
Để trâu ăn lúa gọi cha ời ời…
Thằng Cuội trong truyện cổ tích có một số dị bản, nhưng cổ tích chính thống hay dị bản Cuội cũng là thằng nói dối “thầy chạy”, và cũng do bản chất nói dối nhự cuội của thằng Cuội mà bao nhiêu hiểm họa xảy ra với chính bản thân thằng Cuội và người chung quanh. Nhưng Cuội trong bối cảnh xã hội cổ tích chỉ có xấu và tốt chứ không có độc, nên tính nguy hiểm của Cuội cũng có mức độ… tinh ranh trẻ con, nên chỉ khiến người ta ghét chứ không khinh bĩ, tẩy chay, tuyệt đường quan hệ.

Và hình ảnh thằng Cuội cũng tưởng đâu chỉ là sản phẩm hư cấu của văn học dân gian để giáo dục trẻ con không được nói láo, xấu tình, xấu nết như Cuội. Nhưng không ngờ ngày nay, trong đời thực cũng có Cuội, nguy hiểm hơn là Cuội xuất hiện trong làng báo, từ một gã thanh niên làng nhàng, “cha căng chú kiết” có tiền án, tiền sự nhập rác bẩn, rác lậu bỗng một hôm đẹp trời Cuội có ý tưởng nhảy vào làng báo mà chưa học hành ngày nào, chưa biết viết bản tin khoảng 100 chữ loại “xe cán chó”. Thế nhưng nhờ tài “nổ”, nói dối thầy chạy, nên đã lừa được mấy ông thầy và thoắt một cái nhảy vào làng báo.

Trải qua một hai tờ báo dạng “phụ trang”, “chuyên đề”, “tăng kỳ”, Cuội quăng một tí tiền gọi là “đầu tư” kiểu mua măng sét, cố gắng lấy lòng ông tổng biên tập bằng cách nịnh nọt bằng chút quà cáp, tí tiền còm và miệng lưỡi dẻo ngọt như kẹo Mạch nha đại loại như “Em được như bây giờ là nhờ học ở anh nhiều thứ, anh đúng là thầy dạy em khởi nghiệp làm báo”. Nhưng rồi Cuội quỵt tiền lương trả cho thầy đã nhiệt tình và thiện tâm muốn giúp đỡ gã, quỵt nhuận bút công tác viên và ê kíp dàn trang, sửa mo rát, họa sĩ minh họa để dựng lên hình thức, nội dung tờ báo. Nhưng nguy hiểm hơn kiểu làm báo cuội của thằng Cuội làng báo là thủ đoạn cố ý quỵt tiền lương, tiền nhuận bút của phóng viên, cộng tác viên để ê kíp này chán, bỏ, gã kêu gọi ê kíp khác làm và rồi xứ thế xoay dần, gã khỏi trả nhuận bút mà tờ báo vẫn tồn tại. Báo tồn tại thì gã giữ được cái mác “nhà báo”, giữ được cái ghế “Thư ký tòa soạn” để lòe kẻ yếu bóng vía, làm những chuyện mờ ám mà chỉ có gã biết.

Nguy hiểm hơn nữa là thằng Cuội làm báo rất bá đạo là “lướt báo mạng”, cóp ý tưởng, cóp nội dung, cóp tư liệu rồi “tổng hợp” thành bài của mình, ký nhiều tên, quăng tùm lum vô báo, dàn trang nhắm mắt mà dàn gọi là báo giấy. Cũng một kiểu lám báo bá đạo như thế Cuội “thầu” thêm tờ báo “điện tử”, cũng cóp bài các báo khác, xào chẻ, chế biến thành bài của mình rồi “sản xuất” trên báo “điện tử”. Thế là cả báo giấy và báo điện tử gã đều “phụ trách”, nội dung báo toàn bài cóp dạng “tổng hợp”, gã vừa có tên tuổi, vừa khỏi trả nhuận bút. Tức, Cuội làm báo kiểu “tay không bắt giặc”.

Lám báo không hề dễ đối với người làm báo chân chính, nhưng với Cuội, làm báo vô cùng dễ theo cách làm bá đạo như gã đã làm, đang làm và sẽ còn làm dài dài với ông tổng biên tập nào dễ tín và lỡ bị Cuội mua chuộc. Nhưng làng báo tồn tại một mối họa khôn lường: Làm báo cuội và thằng Cuội từ cung trăng rớt xuống thế gian nhảy vào làng báo.

Từ Kế Tường

 

Chủ đề:
Bạn đang xem danh mục: Tiêu điểm, Tiểu phẩm
[vivafbcomment]
Tin mới
  • Suối mây hồng

    Cũng là truyện dài viết cho thiếu nhi, nhưng Suối Mây Hồng lại là thể loại khác: phiêu lưu mao hiểm mà trước đây gọi là tủ sách “Hoa đỏ”. Cuốn này nhà văn Đoàn Thạch Biền viết lời tựa, lời tựa như thế nào các bạn mua sách đọc sẽ biết, chỉ tiết lộ […]

  • Bài hát thần tiên

    Mỗi đời người không phải là… một rừng cây, vì cây rừng cũng bị đốn sạch để làm thủy điện, làm đồ trang trí nội thất, xây biệt phủ hay…làm củi đốt lò. Mỗi đời người đơn giản chỉ có một bầu trời tuổi thơ lúc nào cũng cao xanh lồng lộng vang mãi bài […]

  • Một phía chiều

      Chút nữa em về tôi ở lại Một phía chiều ngã nắng bên sông Thành phố cũ như màu con gái Đã bỏ quên chừng ấy môi hồng   Mỗi cơn mưa héo vàng qua nắng Áo hoa phai ngày muộn làm chi Vui đâu đó sẽ buồn cậm lặng Tôi với tôi đôi […]

Tin nổi bật
  • Suối mây hồng

    Cũng là truyện dài viết cho thiếu nhi, nhưng Suối Mây Hồng lại là thể loại khác: phiêu lưu mao hiểm mà trước đây gọi là tủ sách “Hoa đỏ”. Cuốn này nhà văn Đoàn Thạch Biền viết lời tựa, lời tựa như thế nào các bạn mua sách đọc sẽ biết, chỉ tiết lộ […]

  • Bài hát thần tiên

    Mỗi đời người không phải là… một rừng cây, vì cây rừng cũng bị đốn sạch để làm thủy điện, làm đồ trang trí nội thất, xây biệt phủ hay…làm củi đốt lò. Mỗi đời người đơn giản chỉ có một bầu trời tuổi thơ lúc nào cũng cao xanh lồng lộng vang mãi bài […]

  • Một phía chiều

      Chút nữa em về tôi ở lại Một phía chiều ngã nắng bên sông Thành phố cũ như màu con gái Đã bỏ quên chừng ấy môi hồng   Mỗi cơn mưa héo vàng qua nắng Áo hoa phai ngày muộn làm chi Vui đâu đó sẽ buồn cậm lặng Tôi với tôi đôi […]