Phong du theo gió lên trời

 

 

 

Uyển Nhi cười giòn giới thiệu tôi với mấy nhỏ bạn. Trong đó có một đứa ngồi kế bên Uyển Nhi,  cùng bàn với tôi. Nhỏ này tên Thanh Trà. Tôi lập tức mê cái tên này ngay. Sao tụi nó đứa nào cũng có cái tên nghe hay kinh khủng. Tôi được biết thêm những cái tên như: Sơn Ca, Tưởng Phố, Hồng Mai, Kim Uất. Tụi nó cũng làm quen với tôi ngay bằng lời chào, bằng những nụ cười, bằng những cái nheo mắt thật dễ thương.

 

 

Thanh Trà bảo:

–  Bồ ngồi đầu bàn đây mà. Thế chỗ nhỏ Cúc Hoa chuyển trường theo bố mẹ lên Đà Lạt rồi.

Sơn Ca cầm tay tôi hỏi:

–   Bồ ở đâu tới nhập tịch vào Trưng Vương vậy?

–   Lê Ngọc Hân.

Kim Uất nheo mắt:

–   Lê Ngọc Hân ở chỗ mô?

–   Mỹ Tho.

Tưởng Phố cười:

–    Đố Kim Uất biết Mỹ Tho ở đâu?

–    Dễ ợt, Mỹ Tho…ở trên tấm bản đồ đó.

Cả bọn cười ầm ĩ. Hồng Mai ngây thơ con nai vàng:

–   Phải Mỹ Tho là thành phố của tỉnh Tiền Giang không?

–   Đúng rồi. Sao Hồng Mai giỏi rứa?

–   Vậy ta biết Mỹ Tho rồi.

Sơn Ca hỏi tôi:

–   Sao bồ bỏ Lê Ngọc Hân mà nhập tịch về Trứng Vịt?

–   Ngọc Hân theo vua Quang Trung đi rồi nên bồ bỏ là phải-

Kim Uất  pha trò.

Uyển Nhi đáp thế tôi:

–    Bồ ấy có lý do riêng.

–    Mình là bạn…nha. Cấm đứa nào bắt “bồ lẻ” với nhỏ Phiến

đấy.

Uyển Nhi la lên:

–   Phiến là của riêng ta.

Thanh Trà cười:

–   Hai tên này “mê” nhau hồi nào mà nhanh vậy?

–   Hai tên bị “tiếng sét ái tình” đánh gẫy răng khểnh rồi.

Tôi được đám bạn mới bao vây. Chúng nó hỏi tôi đủ thứ chuyện. Có đứa còn cù cho tôi cười nữa, vì thấy tôi ít cười. Tiếng chuông bất ngờ reo vang. Cả bọn nhao nhao chạy vào cửa. Tôi thấy con đường đột nhiên như bừng sáng, bung ra bởi làn sóng áo trắng đổ dồn về phía cổng.

Uyển Nhi ghé vào tai tôi cười khúc khích:

–   Hôm nay Phiến ra mắt ông thầy dạy Văn bốn mắt, cận rất

nặng có biệt danh là Đại mù nhé. Vòi ổng ngâm bài “Đi

chùa Hương” nhé. Và Uyển Nhi cặp tay tôi đi giữa đám

đông vào trường. Nhỏ ấy còn hát nho nhỏ:

Hôm nay đi chùa Hương

                            Hoa cỏ mờ hơi sương

                            Cùng thầy me em dậy

                            Em vấn đầu soi gương…”

Hai giờ Văn của ông Đại mù qua nhanh trong tiếng cười ầm ĩ của lớp học. Đến nỗi bà Giám thị đang đi  ngang qua phải ghé vào kiểm tra. Nhưng khi thấy thầy đồng lõa với học trò, bà ấy chỉ đảo đôi mắt sắc như dao rồi bỏ đi. Tuy nhiên cả bọn cũng dè dặt không dám cười đùa ầm ĩ nữa.

Tiếng chuông reo cắt đứt buổi học. Tôi với Uyển Nhi sánh bước ra đường. Nắng chang chang trên màu lá, chói mắt. Mặt đứa nào cũng đỏ ửng như uống rượu. Còn tôi do dị ứng với thời tiết nên đôi má râm ran cảm giác như kiến bò.

Uyển Nhi hỏi:

–   Phiến về bằng gì?

Tôi lóng ngóng nhìn ra cửa trường đáp:

–   Chắc là có xe nhà tới đón.

–   Xe ô tô con?

Tôi lưỡng lự rồi gật nhẹ đầu. Uyển Nhi trố mắt hỏi:

–     Nhà giàu quá ta?

Tôi chống chế:

–     Có phải của Phiến đâu. Của dì Phiến mà, Phiến đi chung

với nhỏ em.

–     Nhỏ ấy hách nhỉ?

–     Nó thương Phiến lắm.

–     Trong lớp mình có hai ba nhỏ có xe nhà tới đón. Nhỏ Sơn

Ca là một. Mấy đứa kia nhà giàu Uyển Nhi không chơi. Tụi

nó hách lắm.

Tôi cười:

–     Đi xe hơi có gì đâu mà hách?

–      Thế mà tụi nó hách mới buồn cười chứ. Mặt đứa nào cũng

kênh kênh lên. Chỉ có nhỏ Sơn Ca là hiền. Nhỏ ấy tốt lắm.

Nhà thật giàu mà cũng thật hiền.

–    Cái tên nghe bắt mê. Nhỏ Kim Uất nữa. Uyển Nhi

tên cũng đẹp. Thanh Trà cũng xinh xắn như…quả Thanh

Trà. Chỉ có Phiến là nhà quê.

–    Phiến dễ thương chứ.Phiến có nước da làm người ta bắt

mê.

–    Da cột nhà cháy?

–    Nước da bồ quân, hiểu chưa? Nước da khỏe mạnh. Nước

da thu hút.

–   Thế mà Phiến gầy, chả có vẻ…thể thao chút nào.

–     Gầy như vậy đâu có sao. Gầy cho mấy chàng thi sĩ gốc

me làm thơ ca tụng Trứng Vịt chứ. Bây giờ gầy là tiêu

chuẩn của…người mẫu đấy.

Thấy tôi và Uyển Nhi nói chuyện, mấy nhỏ bạn mới quen cũng kéo tới vây quanh tôi thành một nhóm. Bỗng Tôi thấy Thư đưa tay vẫy từ trong xe, dưới một bóng mát. Uyển Nhi cũng nhìn thấy. Nó bảo tôi:

–   Kìa. Phiến có người gọi.

–   Nhỏ em họ đó.

Tôi chào mấy nhỏ bạn mới. Uyển Nhi theo tôi băng qua đường, tới chỗ xe đậu mới chịu để tôi lên xe. Tôi cười với Uyển Nhi một nụ cười thật tươi. Nhỏ ấy giơ tay vẫy tôi và hẹn buổi học ngày mai. Thư đóng cửa xe. Bác tài xế cho xe chạy. Con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm rợp trong màu áo trắng Trưng Vương. Những tốp đi với nhau bằng xe đạp hoặc xe gắn máy. Tiếng cười đùa ầm ĩ với nhiều giọng nói, nhiều nét mặt. Con đường nhiều bóng mát nhưng cũng có những khoảng nắng chấp chới với những chiếc lá rơi nghiêng.

Thư mặc đồng phục của trường. Chiếc rốp xanh đậm gấp nhiều pli. Áo sơ mi ngắn tay trắng, tên thêu chỉ xanh nơi ngực áo. Nhỏ cười hỏi tôi:

–   Buổi học đầu tiên thế nào? chị Phiến vui chứ?

Tôi nói:

–   Vui lắm. Có mấy đứa bạn mới rất dễ thương.

–   Chúng nó có…ăn hiếp chị không?

–   Không. Tụi nó làm quen với chị, thật vui.

–   Mấy nhỏ vây lấy chị lúc nãy đó hả?

–   Đó. Nhỏ Uyển Nhi theo chị sang đường.

Thư dúi cho tôi một cái kem ốc. Tôi cười, thoáng ngạc nhiên nhưng cũng cầm lấy. Hai đứa vừa ăn vừa nói chuyện. Kem làm răng tôi mát tê. Xe có máy lạnh nên cửa kiếng quây kín. Tôi chỉ thấy bóng nắng chói chang trên đường khi xe quẹo vào con đường lớn. Không hiểu sao khi ngồi trên một chiếc xe như vầy tôi lại bối rối, ngượng ngập trước đám bạn mới.

Tôi hỏi Thư:

–   Về nhà hả?

–   Ghé trường đón nhóc Huy.

Trường của Huy nằm trên đường Đinh Tiên Hoàng, đối diện với Đài Truyền hình. Ngôi trường đúng như tên gọi của nó, có thật nhiều cây trồng làm mẫu. Tôi thấy Huy băng qua đường, Huy cầm trong tay cái cây con đang ươm trong cái bầu lá có một nhúm đất phân. Huy định mở cửa sau lên, nhưng Thư quây kính hét:

–   Mi ngồi băng trước. Con trai không được chen vào chỗ

con gái.

Và Thư quây kính lên. Huy tiu nghỉu mở cửa trước lên ngồi cạnh bác tài xế.

Thư hỏi:

–   Mi đem cái cây đó về làm gì vậy?

–   Trồng.

–   Tết…Ma-rốc mới sống nổi.

–   Nghề của Huy mà.

Thư chìa cho Huy cây kem. Nó sáng mắt chộp lấy và cười duyên:

–   Chị Thư điệu quá ta. Đang khát nước có kem là nhất.

–   Thương mi lắm mới để dành, không thì xơi hết rồi.

–  Mai mốt cái cây này nó lớn, chị sẽ thấy khối anh chàng leo

cây vào nhà mình.

Thư cười:

–   À, triết lý. Biết rồi, nhà hiền triết Ai Cập.

Huy đỏ mặt im thin thít. Tôi mỉm cưởi vì sự đùa nghịch vô tư của chị em Thư. Như vậy là nỗi lo sợ của tôi trong ngày đầu vào ngôi trường mới đã trôi qua. Tôi vui mừng nhận thấy trong sự thay đổi của mình ngấm ngầm mang chút hạnh phúc. Ít nhất, tôi cũng đã ra khỏi nhà của dượng Tư, ra khỏi nỗi bất hạnh của đứa con gái không cha. Tôi không bằng lòng với hiện tại của tôi đâu, nhưng dù sao sống với dì Phương, tôi cũng thấy một đời sống thoải mái hơn, tôi đã tin tưởng vào việc học của mình. Tôi sẽ không bỏ dở nó nửa chừng. Tôi bắt đầu nuôi hy vọng. Tôi biết cuộc đời tôi bắt đầu từ phút này, tương lai nằm trong tay tôi. Tôi có đánh mất nó không là do sức chịu đựng và sự khôn khéo nơi mình. Không ai mang tương lai tươi đẹp cho mình cả, nhất là tôi, một đứa con gái nghèo khổ bất hạnh, tôi phải tự làm lấy đời tôi bằng một chút may mắn nào đó còn có được trong đời.

–   Chị được xếp ngồi ở đâu?

–   Đầu bàn thứ hai, may quá, chỉ sợ mình ngồi sau chót.

Và tôi kể lại cho Thư nghe chuyện ông thầy Văn. Con nhỏ cũng cười bò. Tôi hình dung lại những gương mặt bạn bè mới. Những Uyển Nhi, Thanh Trà, Sơn Ca, Hồng Mai, Kim Uất, Tưởng Phố. Tôi thấy nôn nóng buổi học ngày mai.

 

 

 

Về tới nhà tôi nhận ngay ra sự khác lạ, dãy rào được cắt xén gọn ghẽ, bằng phẳng. Mùi lá cỏ bị dập gãy lẫn với mùi đất ẩm mới tưới nồng nàn quá. Dượng Qúy cũng đã về. Mỗi đứa vào phòng của mình. Nghỉ một chút tôi được chị Cúc gọi ra ăn cơm.

Bữa cơm hôm nay có đủ mặt mọi người. Dượng Qúy, dì Phương,Thư, Huy và tôi. Bác tài xế đã về nhà chiều mới trở lại. Dượng Quý cười hỏi tôi:

–    Đi học vui không?

Tôi đáp:

–    Dạ vui.

–    Có gì trở ngại cho dượng biết nhé.

Tôi gật nhẹ. Dì Phương cũng hỏi thăm tôi qua loa, rồi mọi người bắt đầu ăn. Bữa ăn thật lặng lẽ. Tôi thôi trước nhất và bỏ về phòng. Một lúc, Thư vào. Nó ngồi cạnh tôi, nói:

–   Ông bà lại cãi nhau nữa, chán quá.

Tôi ngạc nhiên:

–   Lúc nãy chị đâu thấy gì?

–   Ngấm ngầm đó. Bây giờ đang cãi nhau kịch liệt trong

phòng riêng.

–   Chuyện gì nhỉ?

–   Có trời mà biết được.

Tôi hỏi:

–   Có nghiêm trọng không?

–   Bao giờ cãi nhau cũng nghiêm trọng hết.

–   Dượng có hay đánh dì?

–   Ít lắm. Gần như không có. Chỉ cãi nhau rồi mạnh ai nấy

bỏ đi.

–   Cãi nhau thì buồn quá.

Thu rơm rớm nước mắt:

–  Mỗi lần cãi nhau ông bà bỏ đi. Thư và nhóc Huy ở nhà buồn

muốn chết. Sau đó hai đứa cũng tìm cách ra khỏi nhà luôn.

Ngôi nhà mênh mông này chỉ còn một mình chị Cúc.

Tôi cũng đã từng chứng kiến những trận cãi nhau của dượng Tư và mẹ tôi. Mỗi lần uống rượu say, dượng Tư lè nhè chửi bới, đánh đập mẹ tôi, xung quanh đó là những đứa em kêu khóc. Tôi không khóc nhưng trí óc lơ láo như không thuộc về mình nữa. Tôi nằm một xó hay bỏ chạy tới nhà nhỏThục. Chỉ khi đó tôi mới muốn khóc và khóc ngon lành với Thục.

–   Thư sợ lấy chồng, lấy chồng hay cãi nhau quá.

Tôi cười:

–  Thật không?

–  Thật. Bởi thế nên Thư không thèm có bồ.

Tôi cố ý lắng nghe nhưng không nghe tiếng cãi nhau của dì Phương và dượng Qúy. Nhưng lúc sau tôi thấy dượng hối hả lái xe đi. Thư đứng ở cửa sổ và nói:

–  Ổng đi ít nhất là hai ngày mới về.

–  Lần nào cũng vậy sao?

–  Có khi cả tuần lễ. Không biết đi đâu. Má em phải đi tới

những nơi quen biết tìm nhưng không gặp. Cuối cùng mới

nhận được điện tín của ổng ở tận…Đà Lạt, báo tin sắp về

mới buồn cười.

Tôi cười hỏi Thư:

–   Mỗi lần cãi nhau Thư theo phe nào?

–   Thư trung lập. Không theo ba mà cũng không theo má.

–   Nhóc Huy?

–   Nó trầm ngâm. Có trời mới biết nó nghĩ gì. Nhà hiền triết

Ai Cập mà chị.Chị cũng sợ cãi nhau lắ Sau này nếu có chồng chị sẽ nhấ định không cãi nhau.

Thư cười, tôi cũng cười. Ừ biết đâu đó. Con gái có chồng là thay đổi hoàn toàn. Tôi không thể hình dung ra tôi ở ngày mai ấy. Thư chép miệng:

–   Buồn quá.

–   Ngủ một giấc, thức dậy sẽ quên hết.

–   Chị có thích đi bơi ở hồ tắm không?

–   Trời ơi, chị mà đi bơi? Phơi nước da như thế này cho người

ngắm, kỳ chết.

Thư vung tay:

–   Nhiều đứa mê nước da như chị lắm.

–   Nhưng chị chưa bơi ở hồ tắm bao giờ, làm sao dám? Mắc

cỡ chết.

–   Nhưng sẽ quen.

–   Chị không quen nổi đâu.

–   Đi một mình Thư cũng chán lắm.

–   Chị đến đó chơi thôi nhé, nhìn Thư bơi. Cho chị đứng trên

bờ.

Thư cười khanh khách, nó lắc đầu:

–   Như vậy thà chị đừng đi còn hơn.

–   Thôi ngủ một giấc đi, dậy sẽ tính. Bây giờ chỉ mới là buổi

trưa.

–   Chị làm gì?

–   Cũng thử ngủ một chút. Hay soạn bài.

–   Em nằm đây với chị.

Con nhỏ nhảy lên giường tôi và bắt tôi nằm cạnh nó. Bây giờ tôi thấy Thư như đứa trẻ con. Gương mặt Thư trong lúc nằm nhìn lên trần nhà, trông hồn nhiên và trong sáng làm sao. Tôi thấy thương nó và không hiểu mình phải làm gì. Một lúc Thư ngủ thiếp đi  dễ dàng.

Tôi rón rén trở dậy, vào phòng rửa mặt và tới ngồi trước bàn học. Nhưng tôi không học được chữ nào. Mắt tôi dán chặt vào màu nắng ngoài vườn. Những chùm hoa đỏ trên tán cây xanh trước con đường chạy ngang nhà. Tôi nghe được tiếng chim ríu rít trong các khóm cây trong vườn. Rời những thứ đó, mắt tôi lại lướt lên dãy rào cây xanh mới cắt tỉa bằng phẳng, rất đẹp. Tôi nghĩ lung tung chuyện cãi vã của vợ chồng dì Phương. Hai ông bà coi hạnh phúc vậy mà cũng có lúc cãi nhau ư?

Tôi tưởng chỉ ở những gia đình túng thiếu, lo lắng về sinh kế mới thường xảy ra chuyện cãi nhau giữa hai vợ chồng. Như gia đình của mẹ tôi chẳng hạn. Tôi đã sống trong không khí nặng nề và nhìn xem thảm kịch ấy thường xuyên. Mẹ tôi bây giờ ra sao? Tôi đã viết hai lá thư về cho mẹ tôi và chờ đợi thư trả lời. Có thể bà không có thì giờ để trả lời thư. Hoặc cũng không có gì để nói thêm. Coi như tôi đã ở yên trong một nơi chốn mà mẹ tôi mong ước. Và ở đó, bà vô cùng yên tâm. Tôi đã là con chim rời khỏi tổ. Tôi muốn khóc khi nhớ đến mẹ tôi và những gì bà phải chịu đựng thêm trong ngôi nhà đó.

Có lẽ dì Phương đã ngủ trưa. Ngôi nhà vắng vẻ quá. Không một tiếng động nào. Không một bước chân. Mỗi người ở trong phòng riêng của mình. Quái lạ, trưa nay tôi không buồn ngủ. Nếu ngay bây giờ tôi có thể ngủ được, chắc sau đó sẽ có một buổi

chiều yên tĩnh, thoải mái hơn đến với tôi. Nhỏ Phiến ạ, cái đầu u u của mi đó, đừng bắt nó vẩn vơ nhiều, kẻo uống thuốc không kịp.

Tôi bỏ đi ra ngoài. Vườn cây có những khoảng bóng mát. Tôi đi dạo qua các khoảng cây nghe những chiếc lá đung đưa nhè nhẹ và nghe những bước chân mình vang trên sỏi. Những con ve ở trên cây cao bên ngoài con đường kêu râm ran, một âm thanh buồn rười rượi với một buổi chiều sắp tới. Những chiếc hoa đỏ nở bung cánh phơi mình trong nắng báo hiệu mùa hè sắp tới rồi chăng? Tôi ngước nhìn lên một trái phong du theo gió cuốn lên trời, bay dạt về phía xa mất hút. Bóng tôi ngả trên mặt cỏ mịn, tôi muốn nằm ở đây, dưới những bóng lá để nhớ tưởng những buổi trưa trong vườn nhà dượng Tư, cây trứng gà sai trái chín và cho bóng mát lớn quanh chiếc võng kẽo kẹt của tôi. Ôi hình bóng ấy êm dịu quá. Bây giờ tôi mới biết những kỷ niệm trong tay mình sắp sửa trở thành nỗi nhớ tiếc khôn nguôi.

 

Từ Kế Tường

 

 

 

Chủ đề:
Bạn đang xem danh mục: Tiêu điểm, Truyện ngắn
[vivafbcomment]
Tin mới
  • Dấu tình phai

    Lỡ rồi câu lý thương nhau Hoa phai sắc trả nguyên màu thu xưa Tôi về bên nắng bên mưa Nghe cơn gió cũ vào trưa chạnh lòng Lúc bình vẫn tím bên sông Người xa đã khuất mênh mông bến bớ Cây vườn thả lá lơ ngơ Tiếng chim khắc khoải như chờ đợi […]

  • Tăm cá

      Chủ nhật không quay về ngày xưa cũ Để vầng trăng treo lại phía vai người Đêm đã hết tôi qua miền thác lũ Dưới chân trời rựng sáng nắng mưa rơi Tiếng dế gáy trên đồi hoa nở muộn Cánh bướm vàng chi nữa nhởn nhơ bay Mùa thu chớm se lòng cơn […]

  • Thư gửi cô bạn nhỏ

      Tháng 7 bây giờ, tôi đang ở trong một thành phố đầy náo động, có những cây phượng hiếm hoi già cỗi trổ hoa trên đường. Mới hôm qua kia, một cô bé 12 tuổi ở đầu ngõ gửi cho tôi một cái thư nhỏ, viết bằng bút mực trên mảnh giấy học trò […]

Tin nổi bật
  • Dấu tình phai

    Lỡ rồi câu lý thương nhau Hoa phai sắc trả nguyên màu thu xưa Tôi về bên nắng bên mưa Nghe cơn gió cũ vào trưa chạnh lòng Lúc bình vẫn tím bên sông Người xa đã khuất mênh mông bến bớ Cây vườn thả lá lơ ngơ Tiếng chim khắc khoải như chờ đợi […]

  • Tăm cá

      Chủ nhật không quay về ngày xưa cũ Để vầng trăng treo lại phía vai người Đêm đã hết tôi qua miền thác lũ Dưới chân trời rựng sáng nắng mưa rơi Tiếng dế gáy trên đồi hoa nở muộn Cánh bướm vàng chi nữa nhởn nhơ bay Mùa thu chớm se lòng cơn […]

  • Thư gửi cô bạn nhỏ

      Tháng 7 bây giờ, tôi đang ở trong một thành phố đầy náo động, có những cây phượng hiếm hoi già cỗi trổ hoa trên đường. Mới hôm qua kia, một cô bé 12 tuổi ở đầu ngõ gửi cho tôi một cái thư nhỏ, viết bằng bút mực trên mảnh giấy học trò […]