Mưa nắng không nhạt phai-Kỳ 5

Tư Minh và Sáu Bảnh lắng tai nghe ngóng, mặt người nào cũng hồi hộp, căng thẳng. Tư Minh nhìn Bà Năm Phê, vẻ thắc mắc:

–   Ủa, Bà Năm đi đâu mà coi bộ rành tình hình quá vậy?

        Bà Năm Phê giọng hào hứng:

  • Thì tui mới ngoài chợ về nè, tui ra chợ mua cho con bé mấy bộ quần áo làm quà tặng đầy tháng của nó. Ở ngoài chợ người ta đông nghẹt, mọi người kéo ra đường tụ họp, bàn tán, ăn mừng chiến thắng, giải phóng Sài gòn và toàn miền Nam rồi. Hòa bình rồi. Hết chiến tranh rồi.

Sáu Bảnh vỗ vai Tư Minh, giọng phấn khích:

  • Đó, tôi đã nói với ông rồi mà, đúng như trong kinh, có sai đâu.
  • Vậy thì vui mừng rồi, thôi bà Năm đã tới mời luôn vào nhà mừng đầy tháng cho cháu.

Sau khi bà Năm Phê giúp ông Tư Minh cúng tạ đầy tháng cho con bé Minh Châu, bữa tiệc nhỏ được dọn sang chiếc bàn tròn cũ kỹ, trải tấm nylon bạc màu. Vợ chồng Tư Minh ngồi tiếp Sáu Bảnh và bà Năm Phê, hai người khách đặc biệt, trong bữa tiệc đặc biệt vào một ngày đặc biệt như thế này nên không khí rất vui. Bà Năm Phê không uống được rượu, nên chỉ có Tư Minh và Sáu Bảnh đối ẩm. Hôm đó Tư Minh tạm gác qua mọi lo toan, bao nỗi khó khăn để vui trong ngày đầy tháng con gái nên uống quá chén, say nhừ phải leo lên võng ngủ quên trời đất đến nỗi Sáu Bảnh và bà Năm Phê về lúc nào không hay.

Khi Tư Minh tỉnh giấc thì trời đã về chiều, không gian yên tĩnh một cách lạ thường. Khu vườn trước nhà nghiêng bóng nắng và gió làm xao động những tàu dừa xao xác mang một thứ âm thanh rất đỗi bình yên. Tư Minh mở mắt nhìn ra bóng nắng, tai nghe gió xao xác, cơn say còn vương vất nhưng đầu óc cảm nhận rõ một sự đổi khác trong không gian, thời gian. Bà Tư Minh đang ẵm con bé Minh Châu ngồi trên bệ cửa, bóng dáng hai mẹ con cũng rất bình yên, đầy xúc động.

Tư Minh lên tiếng hỏi vợ:

  • Khách về hết khi nào vậy hả mình?
  • Về trong lúc ông ngủ say. Họ bảo là ra chợ xem người ta ăn mừng chiến thắng, mừng ngày hòa bình.
  • Tiếc quá, tui không thể chèo xuồng đưa mẹ con mình đi xem vì con bé còn nhỏ quá và mình vẫn chưa cứng cáp.

Bà Tư Minh cười ghẹo chồng:

  • Hết chiến tranh thì không còn súng đạn, chết chóc, xóm làng bình yên cho mình làm ăn. Nhưng tui lo trước mắt còn quá khó khăn, tâm trí nào mà đi xem người ta ăn mừng hòa bình? Có cứng cáp tui cũng không đi.
  • Ừ, mừng thì mừng, nhưng nhà mình còn đủ thứ lo. Chẳng qua là do mình quá nghèo, ăn uống thiếu thốn nên mẹ chẳng có sữa, con phải bú nước cháo pha đường.

Thấy chồng buông tiếng thở dài, vợ Tư Minh biết mình lỡ lời làm chạm vào nỗi đau của chồng nên vội ẵm con bé Minh Châu tới bên võng nói:

  • Ba hôn con gái, nhìn nó cười sẽ hết lo, hết buồn ngay, “viên ngọc quý” của vợ chồng mình đấy.

Nhưng rồi bà Tư Minh sực nhớ ra chồng đang toàn mùi rượu, vội giằn con gái chạy ra xa không cho ông Tư Minh hôn. Tư Minh ngồi dậy, bật cười:

  • Được rồi, ba đi ra rạch, nhảy xuống tắm một chút lên thay quần áo sẽ hết mùi rượu, thơm tho ngay để hôn con gái nhé.

Ông Tư Minh đi ra bờ rạch, giờ này con rạch nước lớn đầy, bóng nắng nghiêng trên mặt nước làm màu nước ửng lên một thứ sắc màu pha lẫn với phù sa khó tả nhưng tuyệt đẹp. Ông Tư Minh cởi áo, vươn vai hít thở bầu không khí trong lành, ngước nhìn khoảng không gian yên tĩnh, thỉnh thoảng rộn lên tiếng chim xao xuyến hót trong cây lá rồi nhảy ùm xuống dòng nước mát lạnh, lặn ngụp , tắm rửa, kỳ cọ một trận thỏa thích ý chừng cho trôi hết mùi rượu bám trên cơ thể.

Khi đưa tay vuốt nước trên mặt, Tư Minh như thấy được gương mặt xinh xắn và đôi mắt thăm thẳm khói sương nhuốm vẻ u buồn của con gái. Bất giác ông ngơ ngẩn trong một thoáng rồi đập mạnh tay xuống nước như xua tan ám ảnh u buồn của đôi mắt ấy đi.

       

Không khí náo nhiệt của những ngày hòa bình tạm lắng xuống, nhiều người lâu nay tản cư lên Sài Gòn chạy trốn bom đạn lục tục kéo về dọn đất cất lại nhà.Thanh niên, trai tráng lớp đi lính, lớp trốn quân dịch giờ hết chiến tranh tự do trở về làng tạo nên cảnh đất chật, người đông. Con cái nhiều gia đình trong chiến tranh tạm ở chung với cha mẹ, nay hòa bình có nhu cầu ra ở riêng. Việc ít, người nhiều, ruộng vườn san sẻ cho con cái, sinh hoạt trở nên xáo trộn và điều này đã ảnh hưởng trực tiếp tới gia đình nhỏ của ông Tư Minh.

Nhớ lại sáng nay đi bồi mương cho ông Sáu Bảnh mà lòng Tư Minh không yên, hai nhà chỉ cách nhau con rạch, khói bếp ở nhà bà Tư Minh nấu cơm bay lên trong sương sớm đứng bên này nhìn sang ông Tư Minh thấy rõ mồn một. Bất giác nhớ tới vợ con Tư Minh buông tiếng thở dài.

Sáu Bảnh thấy vậy vội lên tiếng:

  • Thôi, nghỉ tay một chút uống trà, Tư Minh ơi!

Hai người bạn ngồi bẹp trên bờ mương, dưới gốc dừa. Trước mặt họ là bình trà, hai cái ly, một dĩa đựng mấy tán đường. Cạnh đó là bếp lửa bằng vỏ dừa than đỏ rực, dằn lên trên cái ấm nấu nước, trong ấm nước đang sôi ro ro. Người ở quê luôn có sáng kiến từ thực tế, việc dằn cái ấm nấu nước pha trà lên bếp lửa vỏ dừa rất tiện lợi, vừa nấu nước, vừa un muỗi, bùa mắt. Muỗi vườn chích khá đau nhưng không đau bằng lũ bùa mắt nhỏ tí xíu lúc nào cũng vây lại quanh người tìm chỗ hở trên da thịt để chích, bùa mắt chích phát nào nhảy nhổm phát đó. Nếu không có bếp vỏ dừa dân làm vườn chịu không thấu với lũ muỗi và bù mắt háu đói.

Sáu Bảnh rót trà vào ly, đặt trước mặt Tư Minh:

  • Uống ngụm trà cho nóng, sao buồn vậy?

Vừa hỏi bạn, Sáu Bảnh cũng vừa chiêu một ngụm trà nóng, nhón tay bẻ tán đường chia cho Tư Minh một nửa, mình một nửa. Dân quê thích uống trà với đường tán hoặc khô, người không quen thấy rất lạ, nhưng uống quen rồi sẽ ghiền.

Tư Minh uống ngụm trà, nhâm nhi miếng đường tán, giọng yếu xìu:

  • Tôi lo quá Sáu Bảnh ạ.
  • Lo hoài cho mau già hả?-Sáu Bảnh đùa cợt.
  • Lâu nay được chủ vườn cho cất nhà ở tạm, nay con họ trở về chắc đất bị đòi lại, nhà tôi biết giở đi đâu, rồi vợ con sẽ sống ra sao?

Sáu Bảnh tư lự:

  • Gì chứ chuyện này là phải lo rồi. Chà, sao ông xui xẻo quá vậy? Bà xã mới sinh, con con nhỏ…nhưng chủ vườn đã lên tiếng đòi đất chưa?
  • Chưa, nhưng phận mình phải lo trước. Chiều hôm qua ông chủ vườn và đứa con trai lớn đi ngang qua nhà nhìn ngó tứ tung. Chắc là họ dợm lấy lại đất cất nhà cho con trai ra ở riêng.
  • Nếu vậy vợ chồng ở đâu?
  • Chắc ra ngoài…nhà lồng chợ ở quá.
  • Làm gì đến nỗi như vậy.

Tư Minh thở dài:

  • Chứ cha mẹ hai bên ở xa, cũng nghèo. Mình lâu nay do chiến tranh, lo giữ mạng sống đã mệt có đâu lo tới mảnh đất cắm dùi?
  • Ông thật là hoàn cảnh. Tôi cũng chỉ có mảnh vườn hương hỏa, mai mốt san sẻ cho mấy đứa con mỗi đứa một ít. Nếu không tôi cũng cho ông mượn tạm mảnh đất cất cái nhà để tá túc.
  • Tội nghiệp vợ tôi và con bé, đã thiếu ăn, mất sữa, giờ lại sắp bị đuổi nhà. Số tôi sao mà lận đận…

Sáu Bảnh giọng chia sẻ:

  • Bà xã ông biết chuyện này chưa?
  • Chưa, tôi thương bã và con bé quá nên chưa dám cho biết.
  • Ừ, cứ từ từ…còn nước con tát.

 

(còn tiếp)

Từ Kế Tường

 

 

Chủ đề:
Bạn đang xem danh mục: Truyện dài
[vivafbcomment]
Tin mới
  • Suối mây hồng

    Cũng là truyện dài viết cho thiếu nhi, nhưng Suối Mây Hồng lại là thể loại khác: phiêu lưu mao hiểm mà trước đây gọi là tủ sách “Hoa đỏ”. Cuốn này nhà văn Đoàn Thạch Biền viết lời tựa, lời tựa như thế nào các bạn mua sách đọc sẽ biết, chỉ tiết lộ […]

  • Bài hát thần tiên

    Mỗi đời người không phải là… một rừng cây, vì cây rừng cũng bị đốn sạch để làm thủy điện, làm đồ trang trí nội thất, xây biệt phủ hay…làm củi đốt lò. Mỗi đời người đơn giản chỉ có một bầu trời tuổi thơ lúc nào cũng cao xanh lồng lộng vang mãi bài […]

  • Một phía chiều

      Chút nữa em về tôi ở lại Một phía chiều ngã nắng bên sông Thành phố cũ như màu con gái Đã bỏ quên chừng ấy môi hồng   Mỗi cơn mưa héo vàng qua nắng Áo hoa phai ngày muộn làm chi Vui đâu đó sẽ buồn cậm lặng Tôi với tôi đôi […]

Tin nổi bật
  • Suối mây hồng

    Cũng là truyện dài viết cho thiếu nhi, nhưng Suối Mây Hồng lại là thể loại khác: phiêu lưu mao hiểm mà trước đây gọi là tủ sách “Hoa đỏ”. Cuốn này nhà văn Đoàn Thạch Biền viết lời tựa, lời tựa như thế nào các bạn mua sách đọc sẽ biết, chỉ tiết lộ […]

  • Bài hát thần tiên

    Mỗi đời người không phải là… một rừng cây, vì cây rừng cũng bị đốn sạch để làm thủy điện, làm đồ trang trí nội thất, xây biệt phủ hay…làm củi đốt lò. Mỗi đời người đơn giản chỉ có một bầu trời tuổi thơ lúc nào cũng cao xanh lồng lộng vang mãi bài […]

  • Một phía chiều

      Chút nữa em về tôi ở lại Một phía chiều ngã nắng bên sông Thành phố cũ như màu con gái Đã bỏ quên chừng ấy môi hồng   Mỗi cơn mưa héo vàng qua nắng Áo hoa phai ngày muộn làm chi Vui đâu đó sẽ buồn cậm lặng Tôi với tôi đôi […]