Đạp lá tương tư


(Kỳ 1)

Cô thư ký văn phòng gác máy. Trong lúc tôi đinh ninh rằng người tới tìm tôi trong một buổi chiều tươi đẹp như thế này chỉ có thể là Kiều Mơ. Nhưng không, khi tôi tới nhìn qua cửa sổ thì thấy Ngâu Hoa đang đi lại phía dưới đường với vẻ nôn nóng. Ngâu Hoa diện một chiếc áo dài màu xanh da trời, mặt đỏ ửng vì nắng. Hai nhánh tóc được cột bằng giải vải màu hoa tím có viền trắng. Tại sao không là Kiều Mơ mà lại là Ngâu Hoa ?
Nhưng rồi tôi cũng quyết định đi xuống nhà. Và để tránh cặp mắt tò mò, soi mói của cô thư ký văn phòng, tôi dẫn Ngâu Hoa vào một quán cà phê cửa kiếng bên kia đường gần chỗ làm. Vừa ngồi xuống ghế, Ngâu Hoa vội nói:
– May quá, em tưởng đâu ông đã về.
– Cũng sắp về rồi, giờ này đã hết giờ làm việc.
– Ông đang làm gì thì em tới?- Ngâu Hoa ngước mắt nhìn tôi hỏi.
– Tôi đang mong em tới.
– Xạo vừa thôi. Chứ không phải mong nhỏ Kiều Mơ à?
– Tôi biết Kiều Mơ sẽ không bao giờ tới.
– Nhỏ giận ông suốt đời rồi.
Tôi không dám tin điều Ngâu Hoa nói là sự thật. Nhưng nhìn vào đôi mắt của Ngâu Hoa tôi mới biết rằng dù không muốn tin tôi cũng phải ráng tin. Tôi im lặng châm một điếu thuốc. Khi điếu thuốc cháy, tôi rít mấy hơi và chợt nhìn thấy trên mặt bàn lót tấm kính dày có dán mảnh giấy màu trắng in hình biểu tượng điếu thuốc bị gạch chéo. Nghĩa là ở đây người ta cấm hút thuốc. Tôi liền dịu tắt điếu thuốc và hỏi Ngâu Hoa:
– Em uống gì?
– Ông uống thứ gì cho em uống thứ đó.
– Thứ tôi uống em không uống được đâu.
– Tại sao?
– Vì tôi uống bia.
– Vậy em cùng uống bia với ông.
Tôi tưởng mình nghe lầm. Nhưng không, Ngâu Hoa vẫn ngước mắt nhìn tôi mỉm cười và ngụ ý điều đó đã được khẳng định. Tôi rụt rè hỏi lại cô bé:
– Em đùa hả?
– Không, em nói thật. Uống bia là…quyết định cuối cùng của em.
– Con gái ai mà uống bia. Say chết sao?
– Em muốn say.
– Chi vậy?
– Ðể chia buồn với ông.
– Tôi không buồn. Có gì đâu mà buồn.
– Buồn chứ. Vì Kiều Mơ không tới. Tôi thở dài những ngụm khói. Những sợi khói trắng lơ ngơ trước mắt tôi.
– Lúc nãy tôi hơi…bị buồn, nhưng giờ có em ngồi đây tôi hết buồn rồi.
– Vây ông kêu bia uống đi chứ.
– Tôi chưa thể tin em được. Tôi nghĩ em nên uống nước ngọt. Hay một ly sữa.
Ngâu Hoa bỗng trừng mắt:
– Ông uống sữa thì có.
Tôi cười:
– Ừ, ngày nào tôi cũng uống một ly sữa rất to. Thứ sữa…chống loãng xương của người già.
– Vậy mà ông vẫn gầy, giống như người bị loãng xương vậy?
– Tại tôi… thích vậy.
– Xời. Chứ không phải đạp chiếc lá tương tư mỗi mùa nên da thịt bị ăn mòn dần à?
Ðây là lần đầu tiên tôi nghe một đứa con gái nói một câu ngộ nghĩnh như kiểu Hoa Ngâu vừa nói. Tôi sung sướng nhìn cô bé đang giấu gương mặt của mình trong bàn tay giả vờ che không hết để còn hé nhìn tôi. Cậu phục vụ có lẽ đã chán sự chờ đợi nên lên tiếng giục:
– Anh, chị uống gì đây ạ?
Tôi bắt gặp ánh mắt đồng tình và động viên của Hoa Ngâu, nên quay sang cậu phục vụ nói:
– Hai chai bia, hai cái ly đá.
– Không, ông uống đá còn em uống bia bằng ống hút, không đá.
Khi hai chai bia được mang ra, tôi lịch sự rót bia vào ly không đá cho Ngâu Hoa rồi rót cho tôi. Tôi đã từng thấy nhiều phụ nữ uống bia nguyên cả chai, không cần rót ra ly nhưng uống bia bằng ống hút như Ngâu Hoa thì mới thấy chỉ có mình em.
– Em uống đi chứ.
– Ông uống trước đi.
– Tôi mời em.
– Tiên chủ hậu khách.
(còn tiếp)

Từ Kế Tường

Chủ đề:
Bạn đang xem danh mục: Tiêu điểm, Truyện ngắn
[vivafbcomment]
Tin mới
  • Đạp lá tương tư

    (Kỳ 2) Tôi bưng ly bia sủi bọt lên, cô bé cũng không kém, hai cái ly được đưa ngang nhau, gần sát nhau, rất thân mật. Và rồi một tiếng “canh” nhẹ nhàng vui tươi vang lên. Tôi cố gắng nốc một hơi dài cho đúng năm mươi phần trăm như đã hứa. Khi […]

  • Đạp lá tương tư

    (Kỳ 1) Cô thư ký văn phòng gác máy. Trong lúc tôi đinh ninh rằng người tới tìm tôi trong một buổi chiều tươi đẹp như thế này chỉ có thể là Kiều Mơ. Nhưng không, khi tôi tới nhìn qua cửa sổ thì thấy Ngâu Hoa đang đi lại phía dưới đường với vẻ […]

  • Sự tráo trở của một nhạc sĩ

    Nhớ ngày đó tôi còn làm việc ở Báo CATP, ông thường đến chơi, khi thì ăn cơm trưa bên phòng khách ở lầu 1 của tòa soạn, khi qua phòng tôi nói chuyện khào. Khi biết tôi ra tập thơ “Tái hiện một giấc mơ” ông gợi ý tặng ông một tập để ông […]

Tin nổi bật
  • Đạp lá tương tư

    (Kỳ 2) Tôi bưng ly bia sủi bọt lên, cô bé cũng không kém, hai cái ly được đưa ngang nhau, gần sát nhau, rất thân mật. Và rồi một tiếng “canh” nhẹ nhàng vui tươi vang lên. Tôi cố gắng nốc một hơi dài cho đúng năm mươi phần trăm như đã hứa. Khi […]

  • Đạp lá tương tư

    (Kỳ 1) Cô thư ký văn phòng gác máy. Trong lúc tôi đinh ninh rằng người tới tìm tôi trong một buổi chiều tươi đẹp như thế này chỉ có thể là Kiều Mơ. Nhưng không, khi tôi tới nhìn qua cửa sổ thì thấy Ngâu Hoa đang đi lại phía dưới đường với vẻ […]

  • Sự tráo trở của một nhạc sĩ

    Nhớ ngày đó tôi còn làm việc ở Báo CATP, ông thường đến chơi, khi thì ăn cơm trưa bên phòng khách ở lầu 1 của tòa soạn, khi qua phòng tôi nói chuyện khào. Khi biết tôi ra tập thơ “Tái hiện một giấc mơ” ông gợi ý tặng ông một tập để ông […]