Đạp lá tương tư

(Kỳ 2)

Tôi bưng ly bia sủi bọt lên, cô bé cũng không kém, hai cái ly được đưa ngang nhau, gần sát nhau, rất thân mật. Và rồi một tiếng “canh” nhẹ nhàng vui tươi vang lên. Tôi cố gắng nốc một hơi dài cho đúng năm mươi phần trăm như đã hứa.
Khi tôi đặt cái ly đã vơi phân nửa xuống bàn với vẻ khoan khoái của người chiến thắng thì Chúa ơi, tôi bỗng rụng rời chân tay khi nhìn thấy cái ly của em đã không còn một giọt bia nào. Chỉ còn ly không và cái ống hút. Tôi há hốc nhìn cô bé, không thốt được một tiếng nào.
Thế là tôi thua em, thua hoàn toàn, thua một cách thảm hại. Bây giờ Hoa Ngâu mới ngước cặp mắt long lanh nhìn tôi mỉm cười nói:
– Ông uống thêm đi chứ, rồi mình rót ly khác.
Phải nói là tôi lặng người, chết sững trong ghế ít phút. Sau đó tôi mới từ từ bưng ly bia uống cạn một hơi. Trong tâm trạng của một người biết rằng mình sẽ bị thua cuộc, tôi uể oải cầm chai bia nghiêng rót vào ly mình. Khi chiếc ly đầy tôi ngước mắt nhìn em, mặt tôi hơi nóng, và chai bia kia cũng được tôi nghiêng sát vào miệng ly để rót cho Ngâu Hoa. Nhưng em bỗng đưa tay ngăn lại và bằng một giọng cười rất vui vẻ, em nói:
– Thôi ông, nãy giờ em đùa cho ông vui chứ em không thể uống nổi nữa. Ở nhà em thường xin bia của ba để uống trong những lúc ba uống bia một mình. Tại em thích màu vàng của bia, nên em cố gắng uống những ngụm bia ấy. Nhưng ở nhà em uống bia với đường, ngọt lắm, và chỉ uống một ly nhỏ. Bữa nay em gan lắm mới uống một ly lớn mà không có pha đường. Bia đắng quá… có sao không ông?
Nụ cười của Ngâu Hoa trở nên dại dột, đờ đẫn như một người say. Nhưng tôi vái trời em chịu nổi một ly bia chứ em bất ngờ say và ngã lăn ra đây chắc tôi chết mất. Tôi nhìn cặp mắt long lanh của em hỏi:
– Tại sao em cứ nhất quyết đòi uống bia với tôi?
– Tại vì em biết ông đang buồn.
– Tôi đâu có buồn. Thề cho em tin đấy.
– Ông nói dối. Ông thề…ba xạo.
Tôi cười:
– Thì cứ cho tôi là buồn thật đi, nhưng đó cũng không phải lý do bắt buộc để em cụng ly với tôi.
– Ðâu ai bắt buộc, em tự nguyện mà-Và cô bé tươi cười-Với lại em cũng nghĩ là mình sẽ chia sớt với ông nỗi buồn đó. Sau nữa, em uống bia cho thêm can đảm.

– Em định làm việc gì ghê gớm lắm sao mà cần có can đảm?
– Ghê gớm chứ. Vì em sắp sửa trao lá thư của Kiều Mơ gửi cho ông.
Và Ngâu Hoa bây giờ mới từ từ mở chiếc ví da, nó là chiếc ví đựng viết của học sinh màu đỏ rất xinh xắn. Tay họa sĩ nào đó đã vẽ trên chiếc ví da một cô gái tươi cười hớn hở bên cạnh những bông hoa màu trắng rất lớn. Cô bé im lặng lấy bức thư viết trên giấy màu xanh trao cho tôi. Bức thư viết bằng mực tím, Tôi hơi run tay khi cầm lấy bức thư mỏng tang này. Những dòng chữ của Kiều Mơ mềm mại, xinh xắn lần đầu tiên tôi đọc được. Nhưng những dòng chữ cũng nhảy múa trước mắt tôi một điều không thật, nó giống như ảo ảnh.
“Ông thân mến,
Như vậy, là em không đến với buổi hẹn chiều nay. Hình như em đã có ý để ông chờ đợi. Vì chờ đợi bao giờ cũng làm cho người ta sáng suốt trong sự suy xét, đào sâu tâm hồn mình. Em cũng vậy, em cũng đã chờ đợi và đào sâu tâm hồn mình rất nhiều để quyết định không đến gặp ông. Có lẽ chuyện bắt đầu từ khi em xô ông ngã nhào xuống hồ tắm và suýt làm ông bị chết đuối. Nên, bắt đầu từ đó chăng?
Và nếu ông cho phép bắt đầu từ đó thì có lẽ… nhưng thôi, nói ra làm gì khi em đã quyết định rồi, bằng sự quyết liệt nơi chính em là không đến với ông. Bữa đó ông té hồ, uống nước chút đỉnh rồi được cứu sống, nhưng em đã té vào cái hồ khác, rộng lớn, bao la sâu thẳm hơn, và không ai chịu cứu vớt em cả. Em đã chết một mình.
Ðêm ở trên bờ sông. Ðó là đêm đầu tiên đi chơi khuya và ngồi với một người đàn ông lạ mặt không phải là bố của em. Vì bình thường em đi đâu, nếu không đi với mấy nhỏ bạn thân thì luôn luôn em có bố ở bên cạnh. Tiếc, phải chi ông là bố của em nhỉ? Phải nói là em rất kinh hoàng khi được ông hôn vào gáy tóc. Tim em như đứng lại, hơi thở em như đứt rời, và em như chết.
Bình thường bố cũng hôn lên má em, nhưng em không có cảm giác nghẹt thở đó. Em vừa ghét ông kinh khủng, vừa sợ ông một đời, nhưng cũng vừa bàng hoàng thương mến trước đôi mắt của ông. Nhưng tại sao ông chỉ hôn sau gáy tóc em thôi? Lẽ ra ông phải hôn thêm lên trán của em nữa chứ. Và sau đó thì hôn lên môi như chuyện người ta yêu nhau phải làm?
Hình như có một lần em đã hỏi ông rằng ông đã xem phim “Lữ hành trong mưa” chưa. Em hỏi như thế là cố ý đó. Vì tụi bạn trong lớp bảo em giống con nhỏ đó. Còn ông, sau ngày bị té xuống hồ, trông ông giống nhà văn trong phim quá đi, dĩ nhiên ông còn trẻ hơn ông ta nhiều. Và rồi em cảm thấy chuyện mình càng ngày càng trở nên giống như vậy. Ông cũng là nhà văn, em cũng là con bé Twinky, mặc dù em chưa hề tới tòa báo thăm ông lần nào, chưa biết tên tuổi bút hiệu ông, nhất là, chưa thấy ông lúc viết văn vào lúc nào và có giống như ông nhà văn trong phim không.
Em cũng chưa có diễm phúc được phá ông như con bé Twinky. Ông ạ, tụi bạn em đứa nào cũng biết, và chính em, hình như em cũng biết rõ em rồi. Thế nên em mới giả vờ giận ông, giận kịch liệt. Không thèm gặp ông, không thèm nói chuyện với ông, mặc dù nhỏ Ngâu Hoa cố gắng làm nhà ngoại giao tình yêu dàn xếp, con nhỏ khéo quá, nó thương mến ông thật đó. Nhưng em đã quyết thì không khi nào đổi ý.
Em quyết định Adieu ông vì…em sợ phải Y. ông. Vậy ông đừng giận dữ, bực tức làm gì nữa. Nhất là đừng thắc mắc chi hết. Hãy vui tươi nhé ông, ông bạn lớn của em. Chiều hôm qua em đã đi Vũng Tàu với bố. Lúc không ai để ý em đã chạy ra bờ đá đứng đó, xoay tay ba vòng… không, hình như đến sáu vòng, hơn con nhỏ Twinky ba vòng cho chắc ăn, và nói Adieu. Lúc đó tóc em bay đầy trên mặt biển, trời bao la quanh em, gió nổi lên dữ đội như muốn cuốn em bay đi.
Em nhìn thấy ông ở rất xa, trong những đám mây trời bay trôi nổi. Hay ông là bọt sóng tan mất giữa ngàn khơi. Ông có chịu làm sóng biển hay chịu làm mây trời, từ bây giờ, trong trí nhớ của em, hỡi ông Y. dấu? Như vậy, mình không còn nặng nợ gì nhau, hay còn cũng xin xí xóa hết đi ông nhé. Tuyệt vời lắm ông biết không, khi em đã đứng trên bờ đá ngàn trùng nói Adieu ông.
Bây giờ ông cũng làm vậy đi, ông sẽ thấy sự tuyệt vời hạnh phúc đến với ông ngay. Và rồi, ngày mai em sẽ lại trở ra Vũng Tàu với bố, em sẽ nhìn thấy sóng biển, mây trời. Hình ảnh đẹp muôn đời của ông đối với em đó. Bây giờ em xin tạm biệt ông.
Kiều Mơ”.
Đợi tôi đọc xong bức thư của Kiều Mơ, Ngâu Hoa ngước đôi mắt long lanh, đẹp kỳ lạ vì có men bia hỏi tôi:
– Kiều Mơ viết gì thế ông?
– Em không biết đâu. Đó là một điều bí mật giữa tôi và Kiều Mơ không thể nói cho người thứ ba nghe được.
– Hỏi ông vậy thôi chứ em biết cả rồi. Đó là điều bí mật buồn. Thôi, ông đừng khóc nhé, em về đây. Nếu em không về mà còn ngồi đây chắc em sẽ uống bia với ông đến chết mất vì em cũng đang buồn muốn chết đây.
Ngâu Hoa đứng lên, bỏ tôi ngồi lại một mình. Em đẩy cửa kính bước ra ngoài với màu áo dài xanh nhợt nhạt trong ánh nắng buổi chiều rồi đưa tay vẩy một chiếc taxi và mất hút trên con đường đông nghịt xe cộ đến chóng mặt.

Từ Kế Tường

Chủ đề:
Bạn đang xem danh mục: Tiêu điểm, Truyện ngắn
[vivafbcomment]
Tin mới
  • Con chim vịt quê nhà

    Bà ngoại tôi không biết chữ nên rất thích nghe đọc truyện Tàu. Năm 8 tuổi tôi học lớp 3 trường làng và ở bên quê ngoại. Ba tôi đi kháng chiến suốt, ít khi nào về nên thỉnh thoảng tôi mới về bên nội thăm bà nội. Hồi đó bà nội tôi rất khó, […]

  • Không còn tuổi trẻ cho em

      Ta không còn tuổi trẻ cho em Hình sương bóng khói thả vào đêm Biết có ngày mai khi trời sáng Nhìn rõ hơn xưa cuộc trốn, tìm?   Biết không bắt được bóng bên trời Cầu vồng hư ảo phía mưa rơi Ừ thôi, đành vậy tình nhân nhé Làm chỗ cho em […]

  • Đạp lá tương tư

    (Kỳ 2) Tôi bưng ly bia sủi bọt lên, cô bé cũng không kém, hai cái ly được đưa ngang nhau, gần sát nhau, rất thân mật. Và rồi một tiếng “canh” nhẹ nhàng vui tươi vang lên. Tôi cố gắng nốc một hơi dài cho đúng năm mươi phần trăm như đã hứa. Khi […]

Tin nổi bật
  • Con chim vịt quê nhà

    Bà ngoại tôi không biết chữ nên rất thích nghe đọc truyện Tàu. Năm 8 tuổi tôi học lớp 3 trường làng và ở bên quê ngoại. Ba tôi đi kháng chiến suốt, ít khi nào về nên thỉnh thoảng tôi mới về bên nội thăm bà nội. Hồi đó bà nội tôi rất khó, […]

  • Không còn tuổi trẻ cho em

      Ta không còn tuổi trẻ cho em Hình sương bóng khói thả vào đêm Biết có ngày mai khi trời sáng Nhìn rõ hơn xưa cuộc trốn, tìm?   Biết không bắt được bóng bên trời Cầu vồng hư ảo phía mưa rơi Ừ thôi, đành vậy tình nhân nhé Làm chỗ cho em […]

  • Đạp lá tương tư

    (Kỳ 2) Tôi bưng ly bia sủi bọt lên, cô bé cũng không kém, hai cái ly được đưa ngang nhau, gần sát nhau, rất thân mật. Và rồi một tiếng “canh” nhẹ nhàng vui tươi vang lên. Tôi cố gắng nốc một hơi dài cho đúng năm mươi phần trăm như đã hứa. Khi […]