Đà Lạt có năm hoa đào nở sớm

Ngôi nhà tôi ở trọ, cùng với Tưởng, như thế nằm trên một trái đồi. Đó là một cái nền cao, đất trộn với cát, từ lâu đời, không có cây, nhưng lại có rất nhiều cỏ xanh. Hôm qua, lúc từ bến xe về, tôi và Tưởng đứng dưới đường ngó lên, trong hơi lạnh và sương mù của buổi chiều, ngôi nhà nom như trong tranh vẽ của trẻ con thường chơi. Tưởng đu mình trên hai cây nạng để lên những bậc tam cấp cao, tôi đứng ngần ngừ trước cái cổng hoa giấy đỏ, nhìn trở lại xuống dưới đường. Đà Lạt mở ra trước mắt tôi với những ngôi nhà màu ngói cũ, cây cỏ, đồi, trong cơn mưa nhẹ và sương mù trộn lẫn với hơi lạnh.

 

Sáng nay, tôi dậy muộn hơn những người trong nhà. Và tôi đã nằm lại trên giường một chút để lắng nghe những tiếng động từ phía dưới đường, tiếng những con chim kêu tíu tít ngoài cổng hoa giấy đỏ. Cánh cửa sổ bằng kiếng trong, đưa ánh sáng vào phòng. Và tôi biết mặt trời đã lên cao ngoài ấy. Tôi bước xuống khỏi giường và cảm nghe hơi lạnh ở dưới gan bàn chân.

Qua khung cửa sổ tôi thấy được những vạt nắng vàng tươi của đầu ngày lướt trên các đỉnh cây. Tuy nhiên, sương mù cũng chưa tan hết. Những dãy đồi liên tiếp nhau đằng sau những nóc nhà màu ngói cũ còn nhuộm trong sương mù. Bầu trời ngó còn có vẻ ẩm ướt như sau một cơn mưa to. Trong sân một căn nhà gỗ mới cất và được bao phủ bằng màu xanh của cỏ dại, màu vàng của hoa quỳ, tôi thấy một cây anh đào đã trổ hết bông trên cành. Màu hoa anh đào làm tôi lịm người, như lúc ngồi trên xe vào thành phố qua lời nói và bàn tay của Tưởng chỉ.

Đây là lần đầu tiên tôi đặt chân tới thành phố này. Và qua một đêm, sau một giấc ngủ ngon, lười biếng dậy trong hơi lạnh. Đà Lạt vẫn nằm trong mắt tôi như nằm trong mộng tưởng. Tôi yêu từ cánh quỳ vàng nằm lơ thơ bên vệ đường khi tôi hãy còn cách quá xa thành phố. Những vừng mây trắng vướng trên chóp đồi cao hoang vu. Những thung lũng sâu ngút mắt với cây cỏ đẫm sương mù trong buổi chiều tàn. Rồi đến con đường dẫn vào thành phố chạy cặp bên hồ Xuân Hương, mặt nước hồ xanh trong với cây cầu soi bóng phía dưới.

Cơn mưa nhỏ chiều cuối năm lất phất qua mặt hồ làm tăng vẻ đẹp sầu héo của cây cối Đà Lạt. Và tôi cũng yêu chính cái bóng dáng lơ ngơ lác ngác của mình, hai tay hai cái túi đựng hành lý, quần áo, tóc tai mặt mũi, đôi giầy mang dưới chân, tất cả đều nhuộm đầy bụi đỏ của con đường dài 300 cây số, theo Tưởng lên một chiếc xe Lam về nhà trọ. Đà Lạt của em đẹp não nùng trong một buổi chiều có mưa nhỏ. Đà Lạt của em ngoan ngoãn trong màu xanh và trong mắt tôi.

Tôi xuống nhà rửa mặt bằng một lon nước ấm vừa mới pha. Tưởng cũng đứng rửa mặt kế bên tôi và nói:

  • Điện tín chắc tới từ hồi chiều hôm qua.

Tôi gật đầu. Và Tưởng cười với cái bàn chải đánh răng ngậm trong miệng. Lúc lên nhà Tưởng hỏi:

  • Hẹn mấy giờ?

Tôi đáp:

  • Buổi sáng.
  • Như vậy phải chờ cả buổi sáng hôm nay sao?
  • Một tí, rồi đi đâu thì đi. Buổi sáng, sợ Hạ phải đi học. Ngày mai mới nghỉ.
  • Hay là viết một cái giấy để lại. Nếu Hạ đến sẽ gặp mình dưới phố.
  • Cũng được.

Tưởng loay hoay với mảnh giấy. Tôi bỏ đi ra ngoài đứng dưới những chùm hoa giấy đỏ. Con đường chạy ngang nhà như thế sửa soạn lên một con dốc. Tôi đoán như thế vì nghe thấy tiếng động cơ của chiếc xe Lam chở đầy người nổ to dần ở phía xa. Tôi nhớ lại mấy câu trong điện tín đã đánh cho Hạ, tìm lấy một chút tin tưởng rằng dù sao Hạ cũng tới trong sáng hôm nay. Những cuốn sách làm quà tặng cho Hạ trong dịp lễ Giáng sinh tôi đã sắp sẵn trong va ly và hình như cùng với một nụ cười.

Bức thư của Hạ gởi cho tôi cách đây mấy ngày để nhắc lại lời hứa của tôi từ những ngày đầu tháng chạp là sẽ lên chơi Đà Lạt trong dịp lễ Giáng sinh, có một câu làm tôi nhớ và xúc động: “Năm nay, hoa anh đào nở sớm và lạnh hơn mọi năm, anh lên nhớ mang theo áo len mặc cho ấm”. Câu nói làm tôi có cảm tưởng Hạ gần gũi và cần thiết. Suốt đêm, và trong suốt mấy tiếng đồng hồ ngồi trên xe, tôi đã thật sự sống và yêu đời bằng câu nói đó.

Tưởng đi ra, và cái bóng của Tưởng ngã dưới đường. Tưởng nói đại khái những câu đã viết trong mảnh giấy. Tôi gật đầu với một chút lao đao trong đầu. Hai đứa đứng nhìn về phía những đồi cây, nắng dọi vào sương mù từng sợi mỏng, rắc đều trên cỏ và hoa lá. Tôi ngồi xuống bờ tường, hai tay thu vào trong túi áo. Người em của Tưởng đang ở dưới phòng mạch, lúc nãy tôi đã thấy anh mặc áo choàng trắng bước nhanh xuống những bậc thang. Cũng như bây giờ tôi đang thấy những người bệnh của Đà Lạt bước xuống xe Lam với cái dáng co ro của một con sâu trốn trong lá cây sau cơn mưa. Tưởng nói:

  • Vào thay đồ, xuống phố.

Tôi lửng thửng đứng lên. Tưởng quay lại:

  • Hay chờ?

Tôi nhăn mặt. Tưởng cười bằng một giọng điệu sảng khoái cố hữu. Trong nhà, mọi người đã ngồi vào bàn ăn điểm tâm. Họ mời tôi và Tưởng, nhưng cả hai đều lắc đầu. Tưởng nói:

  • Chút ăn dưới phố.

Tôi sửa soạn xong bỏ đi ra ngoài trước, trong khi Tưởng còn đứng trước tấm gương thắt cà vạt và nói những chuyện mang đầy tiếng cười đến cho mọi người. Tôi đi loanh quanh dưới cổng hoa giấy, nghe rõ ràng tiếng đập cánh của một con chim vừa rời khỏi đó khi nó thấy bóng tôi. Sương mù và hơi lạnh của đêm qua còn đọng lại trên những chiếc lá cằn khô và những cái hoa chết to lớn bằng cái chén mà tôi nghĩ mãi vẫn không nhớ tên. Đất dưới chân thật mềm, và cửa kiếng cũng còn đọng lại những giọt sương long lanh.

 

Tôi tới ngồi trên bờ tường và châm một điếu thuốc, những người đi dưới đường bình thản và trịnh trọng, như sửa soạn hẳn ra cho một dịp lễ. Từ một con dốc dẫn xuống đàng sau ngôi nhà gỗ có hoa anh đào tôi thấy một vài cô gái ôm cặp ngang ngực với áo len màu xanh sậm. Những mái tóc bay và những vạt áo dài trắng bay, óng ánh trong nắng. Các cô gái, với màu áo len như thế, tôi biết họ cùng học một trường với Hạ. Và hôm nay, là ngày 24 tháng 12, buổi học cuối cùng của Hạ để ngày mai Hạ được nghỉ lễ. Có tin tưởng được gì không qua một bức điện tín? Tôi bắt đầu thấy khoảng cách từ nơi tôi ngồi tới 56 Hai Bà Trưng xa dần. Nó như thể rơi trong một vùng sương mù lãng đãng nào.

Tưởng ra đứng phía sau lưng tôi nói:

  • Mình đi.

Tôi đứng lên. Hai đứa bước xuống những bậc tam cấp. Tôi chợt nhận ra bức tường xây cao bằng đá xanh, những cọng cỏ nhỏ xíu mọc ra từ kẽ đá hở với những cái hoa vàng bằng đầu ngón tay. Ngôi nhà yên tĩnh và đẹp. Và nó cũng có vẻ ấm cúng với cái lạnh bên ngoài.

Con đường này hôm qua tôi và Tưởng đã đi bộ. Nó bắt đầu quen thuộc với tôi như những ngôi nhà có một vị thế đặc biệt, nằm trên các cành thông um tùm trên đồi cao, có những bậc tam cấp xây bằng đá xanh dẫn lên, ngó mỏi mắt. Ở đó, trong buổi tối cùng với Tưởng từ Thủy Tạ về tôi đã thấy những cái cửa sổ có thắp đèn bóng vàng, và ngôi nhà trông giống như tổ chim nằm trong cành cây.

  • Đi xe Lam lên chợ.

Tôi gật đầu chiều theo Tưởng chứ thật ra tôi muốn đi bộ hơn. Dù sao tôi cũng biết Tưởng không thể leo hết từ con dốc này đến con dốc khác với đôi nạng của mình. Hai đứa đứng đón một chiếc xe Lam. Tôi cũng biết phương tiện xê dịch ở đây toàn bằng xe Lam, xe Taxi chỉ đậu ngoài bến. Tôi cảm thấy lo âu trước những con dốc cao khi nghĩ tới Hạ hằng ngày phải đến trường, qua đó. Đến bây giờ, Hạ là thế nào trước mắt tôi? Hạ sẽ như những người con gái khác. Hạ sẽ có mái tóc thật dài, đen óng ánh trên một đôi vai nhỏ và buồn như người thiếu nữ trong tranh tôi đã thấy. Sự tưởng tượng ra như thế này thế khác là một điều trái ngược với bản tính tôi. Nó cũng làm cho trí óc tôi phải soi mói, hướng về một điều nào đó. Và quả thật tôi quá sức lười biếng về chuyện này.

Tôi thích những sự đột biến, tình cờ. Thích tê điếng cả người và bàng hoàng muốn ngộp thở hơn là đứng trước một điều cố tình nghĩ tới. Và tôi yêu Hạ trong cái khoảng cách mơ hồ đó. Một hoàn toàn, không biết gì về nhau qua những năm dài sương khói, qua những bức thư ngắn ngủn, rời rạc, nhưng thơ mộng. Và cuối cùng, trong mấy dòng điện tín đánh đi về 56 Hai Bà Trưng với tên một người con gái mang tên L. Hạ. Lúc đó trong nhà Bưu điện Sài Gòn, hình như chỉ còn mình tôi, cánh cửa Bưu điện khép hờ với cơn mưa buổi chiều tối bên kia nhà thờ Đức Bà, ngậm ngùi, tan nát, trên tháp chuông cao và vườn cây cô đơn qua những bóng chim bay.

Bức điện tín đã tới với Hạ trong một ngày trước lễ Giáng sinh. Và khi đó, tôi cũng đã đặt bước chân của mình trên vỉa hè một con đường nào đó của Đà Lạt. Và Đà Lạt như tôi đã biết.

Con đường chạy lùi, với tiếng động cơ xe nổ giòn giã, lớn hơn để lên dốc. Hết con dốc là tới khu phố chính. Tôi và Tưởng xuống xe đi bộ qua mấy góc đường rồi bước vào một quán cà phê có cửa kiếng ngó ra đường. Một lúc, có vài người quen với Tưởng bước vào ngồi cùng. Họ nói chuyện trong lúc tôi lơ đãng nhìn sang khu phố đối diện với những cửa hàng nữ trang, giầy vớ. Những tấm bảng hiệu lướt qua tầm mắt. Nắng soi sáng cả một khu phố, và mọi người có vẻ đi chơi hơn là mua sắm. Tôi không nghĩ là Hạ sẽ tới trong đám nữ sinh tan học về, hay trong đám người đông đảo đó để đẩy cửa kiếng bước vào, ngơ ngác tìm. Tôi lao đao buồn, ngả đầu trên thành ghế nhìn những người trong quán lần lượt bỏ đi và những người từ bên ngoài lần lượt đẩy cửa bước vào. Lúc mấy người quen của Tưởng cáo từ, tôi và Tưởng cũng đứng lên ra khỏi quán đi dọc theo khu phố. Nắng lên cao và buổi sáng đã hết.

(còn tiếp)

Từ Kế Tường

 

Chủ đề:
Bạn đang xem danh mục: Tiêu điểm, Truyện ngắn
[vivafbcomment]
Tin mới
  • Sự tráo trở của một nhạc sĩ

    Nhớ ngày đó tôi còn làm việc ở Báo CATP, ông thường đến chơi, khi thì ăn cơm trưa bên phòng khách ở lầu 1 của tòa soạn, khi qua phòng tôi nói chuyện khào. Khi biết tôi ra tập thơ “Tái hiện một giấc mơ” ông gợi ý tặng ông một tập để ông […]

  • Ước có nhiệm mầu

    Thương dừa chạm khắc bóng quê Cơm sôi tiếng mẹ gọi về góc sân Nghe gà gáy hết thanh xuân Sao lần lữa mãi với ngần ấy tôi Tiếng chim xô lệch màu trời Để rau đắng đất, đắng thời đã qua Ai khua sóng khúc sông nhà Chị tôi gánh nặng phù sa bãi […]

  • Thắp cho ta ngọn lửa

      Tay nào thắp cho ta ngọn lửa Để ngày lên tan hết sương giăng Khép tình buồn phía sau cánh cửa Đón sớm mai nguyệt quế trong ngần   Xin tạ lỗi với người hôm trước Một lần thôi, em nhé-Ta đi Đường mưa nắng phôi pha mấy lượt Đời ước mơ còn ước […]

Tin nổi bật
  • Sự tráo trở của một nhạc sĩ

    Nhớ ngày đó tôi còn làm việc ở Báo CATP, ông thường đến chơi, khi thì ăn cơm trưa bên phòng khách ở lầu 1 của tòa soạn, khi qua phòng tôi nói chuyện khào. Khi biết tôi ra tập thơ “Tái hiện một giấc mơ” ông gợi ý tặng ông một tập để ông […]

  • Ước có nhiệm mầu

    Thương dừa chạm khắc bóng quê Cơm sôi tiếng mẹ gọi về góc sân Nghe gà gáy hết thanh xuân Sao lần lữa mãi với ngần ấy tôi Tiếng chim xô lệch màu trời Để rau đắng đất, đắng thời đã qua Ai khua sóng khúc sông nhà Chị tôi gánh nặng phù sa bãi […]

  • Thắp cho ta ngọn lửa

      Tay nào thắp cho ta ngọn lửa Để ngày lên tan hết sương giăng Khép tình buồn phía sau cánh cửa Đón sớm mai nguyệt quế trong ngần   Xin tạ lỗi với người hôm trước Một lần thôi, em nhé-Ta đi Đường mưa nắng phôi pha mấy lượt Đời ước mơ còn ước […]