Anh, Em, thuở ấy ở Đà Lạt

Em ngồi chống cằm nhìn ra cửa kính. Bên kia là một dãy đồi. Nắng tàn úa với sương đang xuống.
Ngày xưa, Anh có qua bên đó một lần với hai người bạn. Chiếc xe Scooter đưa ba người chạy băng giữa buổi chiều tối, vượt hết đuôi hồ trắng bạc để lên đồi. Anh đứng trên đỉnh đồi nhìn bao quát một vùng, cỏ dưới chân khô nồng, những cánh hoa dại lấm tấm. Lúc đó, Anh không biết nhà Em ở hướng nào. Chỉ thấy Đà Lạt lồng lộng trong hồn Anh, những đồi thông reo vi vu, nhìn mặt trời lặng câm xuống dần trong vùng nắng quái.
Ba người đứng trên đồi nhìn xuống thành phố, những thung lũng như ba chiếc bóng đang phiêu hốt. Người bạn của Anh cao hứng hát một bài hát ai cũng thuộc rồi huýt sáo thành điệu nhạc. Anh đứng lặng. Chiều xuống, xuống mãi, tới một lúc bóng ba người chìm mất vào trong bóng tối. Nhớ buổi tối đó là một đêm Giáng sinh, tiếng chuông nhà thờ đổ rộn rã trong sương lạnh.

Minh họa Đỗ Duy Tuấn
Bây giờ một mình Anh trở lại, đúng lúc mùa mưa của Đà Lạt đang tới.
Em bỗng đá nhẹ vào chân anh dưới gầm bàn:
– Tụi nó ra kìa Anh.
Anh thấy cánh cửa xịch mở rồi hai ba cô bé đẩy nhau với tiếng cười khúc khích. Cuối cùng, một cô hùng dũng bước ra. Cô bé nhìn Anh gật đầu một cái. Anh cười.
– Tường Anh đấy- Em giới thiệu.
– À, quân sư quạt mo- Anh nói, thay cho một lời chào.
Em quay vào trong:
– Tường Vy đâu, mắc cỡ trốn luôn hả?
– Chị Vy chỉ đang trang điểm cho đẹp để ra mắt « người dưng ».
Tường Anh cũng biết nói đùa. Căn phòng im lặng trong phút chốc
rồi tiếng cười con gái chợt nổi lên. Tiếng cười như được bắt nhịp từ bên ngoài cho tới bên trong căn phòng đóng cửa kín. Rồi Tường Vy mặt đỏ như gấc bước ra, chiếc áo len đen khoác ngoài áo dài màu vàng. Theo sau là Tường Mai, mặc áo đầm trắng, sơ mi trắng ngắn tay như một thiên thần.
– Tường Vy đấy Anh, còn con nhỏ lanh chanh cái miệng bên cạnh là Tường Mai. Nhỏ đã mở cổng cho Anh lúc nãy.
– Lại thêm một quân sư- Anh cười.
Hai cô bé quân sư ngồi riêng ở ghế sa-lông khác. Chiếc bàn nhỏ bên đó có đặt một bình hoa. Anh đoán là hoa mới thay nên hãy còn tươi lắm. Trong những nụ cười hồn nhiên nở vội, Anh thấy hình như những cánh hoa cũng rung động theo cho dù trong phòng không có một cơn gió nào lọt vào. Chỉ có hơi lạnh tràn đầy. Và chiều đã xuống hết. Ngoài kia một vùng sương phủ, ánh sáng lờ mờ của ngày còn vương lại mong manh trên các đồi thông xanh đen chạy dài trong tầm mắt Anh.
Tường Anh vừa liến thoắng vừa thông minh, hỏi Anh những câu hóc búa. May là Anh đối đáp cũng ngon lành nên cuối cùng Tường Anh thấy cuộc so tài không còn cần thiết nữa. Từ lúc đó Anh nhìn được trong mắt cô bé một chút thân quen, đó là một dấu hiệu tốt phải không Em? Tường Vy hiền lành ít nói. Môi đỏ với những nụ cười mỉm xem ra rất thân thiện. Nhưng Anh cũng biết rằng nếu có đối phó chắc chắn Anh phải đối phó cô bé này. « Ngoài môi thơn thớt nói cười, mà xem trong bụng chứa đầy gươm đao » phải không?
Em đá khẽ vào chân Anh dưới gầm bàn, nheo mắt hỏi:
– Ngán tụi nó chưa?
– Yên tâm. Anh chưa bao giờ biết ngán ai.
– Em nghĩ rồi Anh sẽ ngán.
– Tại sao?
– Có một người yêu nhưng phải chiều cả một lũ em. Anh sẽ ớn cho mà xem.
– Anh chiều hết. Có một trăm đứa Anh cũng chiều được ăn nhằm gì mới có mấy đứa.
– Thôi, xóa mấy câu Em viết đi nhé. Em cho anh mượn cục gôm.
Không có gì bôi xóa những câu Em viết được. Đó là những câu làm Anh sung sướng, hạnh phúc muốn lịm người. Nếu có một cục gôm nào bôi sạch hết không còn để lại dấu vết những dòng chữ, thì những dòng chữ ấy cũng đã in sâu đậm trong tim Anh, ròng rã trong trí nhớ Anh.
– Có hối hận chưa, Anh? Nếu có hối hận thì rút lui bây giờ cũng không muộn.
– Không bao giờ.
Em cười. Tha hồ cho Em trêu Anh, cách nào thì chúng ta cũng vẫn yêu nhau. Anh yêu Em, và Anh quan niệm rằng trong tiến trình của một người con trai cần phải trải qua nhiều mối tình để rồi sẽ có một mối tình lớn. Mối tình lớn của Anh bây giờ là mối tình của chúng ta. Em chắc chưa hoàn toàn tin Anh điều này, nhưng rồi Em sẽ tin như Anh như đã tin điều anh nói.
– Anh có lạnh không?
Anh cười:
– Nếu Em bỏ anh ở bên ngoài chắc Anh lạnh lắm.
– Nhà có chuông. Anh thấy cái nút chuông điện không, nếu khi nào không có ai trước cửa thì Anh nhấn chuông nhé!
– Anh nhấn chuông khiếp lắm. Người nghe thế nào cũng phát hoảng mà chạy ra ngay.
Em bụm miệng cười. Hai bàn chân đu đưa dưới gầm bàn. Anh nhìn em như muốn gửi vào trong đôi mắt ấy tất cả những thương nhớ. Em quay đi, ngượng ngùng nói:
– Mắt Anh to quá, mà lại tới bốn mắt, nhìn làm em sợ.
– Lúc nãy, trước khi Anh tới em làm gì?
Em cười khúc khích:
– Em đang ngủ.
– Chắc Em ngủ dữ lắm?
– Trời lạnh chỉ muốn ngủ thôi. Bây giờ là những ngày nhàn rỗi cuối cùng trước khi bắt đầu vào học. Em tha hồ ngủ, bù những ngày những đêm mệt mỏi học thi.
– Ngủ hoài Em sẽ trở thành một cái hột mít. Khi nào Anh lên nhìn cái hột mít lăn xuống dốc là biết ngay là Em.
Em lườm Anh:
– Còn Anh, gầy quá.
– Tại Anh thiếu ăn.
– Chứ không phải trái tim chứa nhiều người, nhớ thương lung tung từ người này sang người nọ rồi ốm à.
Hai quân sư ngồi nhìn sang, căn phòng tự nhiên nghe lạnh ghê hồn. Em với chiếc áo ngắn tay màu huyết dụ. Tường Anh với áo hoa khoác ngoài áo len đen. Cô bé ôm trong vòng tay một rổ ổi. Mấy cô bé nhai ổi lốc cốc.
Tường Anh hỏi:
– Ăn ổi không ông anh “người dưng”?
Anh chưa kịp trả lời đã phải đưa tay ra bắt lấy trái ổi xanh do Tường Anh ném tới. Anh để trái ổi trước mặt, cười:
– Tính hại Anh sao mà bắt ăn thứ này. Chưa ăn gì cả, ăn vào xót ruột chết.
– Sao Anh không đi ăn?
– Vừa lên đã tới đây ngay, thời gian đâu nữa mà ăn.
– Tội chưa.
Lại những giọng cười cất lên. Em và Anh nhìn nhau. Hình như chỉ nhìn nhau thôi cũng đủ thông cảm cho những lời Tường Anh vừa nói. Anh nhìn hai ngọn đèn mắc ở hai góc tường, bốn phía màn hoa im lìm buông thẳng, cánh cửa buồng bằng gỗ ngăn chúng ta lại với nhau. Ở ngoài này là những giọng cười như thế, những ánh mắt như thế. Và Anh trở nên quen thuộc với gia đình Em trong một buổi chiều lơ ngơ đặt bước tới đây.
– Chị Vân đưa anh đi ăn, chịu không?
Anh cười:
– Người nào nói nhiều mới cần ăn để lấy sức mà nói chứ.
– Một không.
Tường Anh cười nói luôn:
– Nhưng rồi sẽ một đều.
– Ngày mốt anh về rồi. Đâu còn cơ hội nào mà gỡ một đều, cô bé.
– Thiếu gì cơ hội. Anh còn thương chị Vân là em còn cơ hội để trả thù, và gỡ huề.
Em ngó Anh hỏi:
– Bao giờ thì Anh hết thương Em?
– Bao giờ Em hết thương Anh.
Trả lời như thế em sẽ hết còn nói nhảm nữa. Anh vừa khám phá ra ở Em một điều mới lạ, đó là cái tật nói nhảm. Nói những chuyện không đâu vào đâu. Nghe Em nói Anh có cảm tưởng Em là một người bi quan nhất thế giới, trong khi đó Anh lại là một người sống tin tưởng, hồn nhiên, vui vẻ nhất thế giới.
Tường Vy ngồi nhìn Anh cười. Anh hỏi:
– Cười gì, cô bé. Nãy giờ không nói cứ ngồi cười hoài.
– Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ. Anh không biết sao?
Cũng lại Tường Anh. Cô bé vẫn ôm khư khư cái rổ ổi, vừa nhai vừa nói. Anh cười:
– Bao giờ thì hết cái rổ ổi, Tường Anh?
– Em có thể ăn một lần mười trái, vừa ăn vừa nói chuyện như thường. Anh khỏi lo.
– Anh còn nghe nói có một người vừa ăn vừa khóc nữa, thế đã tài hơn em chưa?
Tường Anh cười lớn:
– A, em biết người đó rồi. Chị Vân chứ ai.
Tường Vy nói:
– Một đều rồi đó Tường Anh.
– Huề nhé. Một đều rồi nhé.
Anh bỗng cầm lấy trái ổi xanh lên cắn một miếng và nhai lốc cốc. Em vẫn ngồi cười. Nụ cười vui tươi trên đôi môi như hai cái hoa móng tay còn khép cánh những hôm trời lạnh.
– Anh chưa ăn gì à. Thật không?
– Anh không cần ăn nữa.
– Anh phải ăn.
Anh đành phải gật đầu:
– Ừ, để rồi Anh ăn, nhưng bây giờ thì chưa.
– Chút nữa Em đi với Anh ra phố. Nhưng không biết xin nội được không?
– Nội khó lắm hả?
– Không khó lắm, mà cũng không dễ lắm.
Anh hiên ngang bảo:
– Để Anh xin cho.
Em cười:
– Làm sao được Anh? Nội chưa biết Anh là ai mà.
– Anh xin là nội biết. Nội sẽ thừa kinh nghiệm và thông minh để biết.
– Đừng đùa Anh, nguy hiểm lắm. Dù sao, trong gia đình Em vẫn còn là một con bé.
Anh bỗng thấy thèm một hơi thuốc, nhưng mấy tuần nay Anh bị đau cổ, không thể hút thuốc được, cho dù là một ngụm khói nhỏ cũng làm Anh ho liên hồi. Anh dùng móng tay vẽ một vòng tròn vô nghĩa trên mặt bàn. Ngoài cửa bóng chiều đã sẫm lại, những cái cây sắp hàng ngoài cửa bắt đầu mờ nhạt, khuất vào màn đêm. Trời tối dần. Anh cảm thấy thích thú và cũng ghê sợ cái lạnh của thành phố Em. Cứ tưởng tượng chút nữa Anh phải về một mình trên con đường bờ hồ lạnh buốt đó, và đi dưới những giọt sương đang rơi. Một nỗi buồn tự dưng dấy lên, cao ngất, xâm chiếm hồn Anh.
Hai ngọn đèn mang cái vẻ ấm cúng cho căn phòng quá rộng. Tường Lan và Đình Quân cũng đã đi học về. Em bắt ra chào Anh. Mấy đứa ngồi rải rác ngó qua với những nụ cười. Anh nhìn tất cả năm khuôn mặt. Người này giống người kia một chút xíu, ở một nét nào đó Anh không giải thích được. Tuy nhiên tất cả những khuôn mặt đều dễ thương, thân quen và hình như tạo cho Anh và Em một thứ hạnh phúc, một không khí nồng nhiệt của gia đình.
Cuối cùng, tất cả đều tội nghiệp, như chúng ta, với một hoàn cảnh kịch tính nhất của Em, như Anh đã biết. Anh nghĩ mấy đứa là một bầy chim đã lạc mất cha mẹ, và Em là chim đầu đàn. Anh không thể nào là một tên thợ săn nhẫn tâm mà là một con chim lang bạt giang hồ xa xứ, xa quê nhà, một hôm nào đó bạt gió ngàn Anh gặp Em. Chúng ta là những cánh chim bạt gió, những người bạn cảm thông và cảm thương nhau nhất trần đời.
– Anh thấy sao. Quân có dễ thương không?
– Tất cả đều dễ thương. Kể cả chúng ta.
– Không. Tất cả đều dễ thương nhưng chỉ có mình Em là đáng ghét.
Anh đá khẽ vào chân em. Mím môi dọa không cho Em nói tiếp. Anh có thể ngồi nghe suốt ngày những câu nói nhảm của Em, nhưng thay vì như thế Em cho Anh nghe những câu chuyện tuyệt vời hơn vì tình yêu chúng ta. Hai thành phố xa cách nhau bằng núi đồi trùng điệp, cứ nghĩ một quả núi là một thương nhớ, một trái đồi là một ngăn cách, chúng ta sẽ có nhớ thương và ngăn cách bằng nhau.
– Hãy mời mấy đứa đi chơi với Anh và Em, được không?
Em lắc đầu:
– Hôm nay không đi hết được đâu Anh. Ngày mai rảnh hơn. Tụi nó phải ở nhà với nội. Ngày mai sẽ đi chơi với Anh đông đủ. Chỉ sợ Anh không đủ sức kham nổi mấy đứa em vừa nghịch vừa ăn nhiều. Kể cả Em nữa.
Anh cười:
– Đừng lo. Anh có rất nhiều tiền.
Nói như thế nhưng Anh ngấm ngầm nhớ lại số tiền còn trong túi mình. Hai ngày ở khách sạn, ăn cơm, uống cà phê, tiền xe. Sắp hết, nên Anh đã không ở lâu được. Tuy nhiên Anh sẽ nói với Em tới một chỗ nào đó ăn thật rẻ, những món ăn vui mắt hơn là ăn cho no và đắt tiền. Anh có thể nhịn đói ba ngày liền, và có khả năng ăn bánh mì, chuối nướng trong suốt một tuần lễ. Anh thấy không có gì phải bận lòng với món tiền còn lại quá nhỏ bé của mình.
– Ừ, ngày mai cũng được. Còn bây giờ?
– Anh và Em đi thôi. Nếu Anh thích sẽ có thêm Tường Mai đi nữa, cho nội khỏi nghi ngờ. Em sẽ nói là em tới nhà nhỏ bạn mượn sách.
Lại thêm một người bắt đầu biết nói dối. Nếu Anh là người theo đạo Phật, Anh sẽ không ngại ngùng gì mà không niệm giùm Em hai tiếng « mô Phật » hoặc nếu Anh theo đạo Thiên Chúa, Anh cũng sẽ không ngại ngùng gì mà nói « Chúa tôi ». Nhưng rất tiếc, Anh không theo một đạo nào cả. Anh chỉ tin Anh. Tuy nhiên Em đừng lo, Em sẽ là một người nói dối dễ thương nhất trần đời. Nếu có lịch sử nói dối, chắc chắn người ta sẽ không quên ghi tên Em, cũng như sẽ không quên ghi tên người đàn bà đầu tiên biết yêu và biết nói dối của nhân loại.
– Như thế Em cứ rủ thêm Tường Mai-Anh quyết định.
– Anh chờ Em một chút nhé.
Em vào trong với vẻ gấp rút. Anh quay lại thì chỉ thấy còn mỗi một mình Tường Mai mặt đỏ ửng ngồi trong ghế với rổ ổi xanh trong tay. Mấy người kia rút lui lặng lẽ nãy giờ đâu mất. Tường Mai nhìn Anh cười mím mím, đôi mắt cúi nhìn xuống hai bàn chân đang di động của mình.
Anh hỏi:
– Trong nhà Tường Mai theo phe ai?
– Em theo phe chị Vân.
– Mấy vị quân sư của chị Vân đâu?
Tường Mai cười, ngượng ngùng:
– Mấy chị vào trong học bài.
– Tường Mai học lớp mấy?
– Hết hè này em vào đệ thất.
– Trời, giỏi quá. Anh tưởng em chỉ mới học lớp ba thôi.
Tường Mai cong môi:
– Người ta mười một tuổi rồi chứ bộ.
– Anh tưởng em chỉ mới có tám tuổi thôi.
Tường Mai cười:
– Anh bị đau răng hả?
– Lúc nào đâu?
– Sao Anh không ăn ổi. Ngon lắm. Ổi của chị Tường Anh hái đó. Tối nào tụi em cũng ăn hết một rổ bự ơi là bự, như thế này.
Anh cười:
– Anh không có đau răng. Nhưng mà sợ xót ruột.
– Anh dở quá. Tụi em chả sợ gì cả.
– Chút Tường Mai đi chơi không?
– Nếu chị Vân cho phép.
– Dĩ nhiên là phải cho phép.
Em trở ra với áo dài trắng và áo len đen khoác ngoài. Tường Mai buông cuốn sách trên ghế, cười:
– Em đi nữa, chị Vân nhé!
– Ừ, cho nhỏ đi nữa.
Anh bước theo hai chị em ra cửa. Trời lạnh băng băng da thịt. Bây giờ căn phòng đối với anh như một tổ ấm. Anh tiếc hơi ấm ở đó, nơi những chiếc ghế và những tấm màn hoa như ngăn giữ được hơi lạnh bên ngoài. Bóng tối chụp lấy chúng ta với một màn sương dày đặc. Đà Lạt hình như thiếu đèn đường, hay đèn đường không còn cần thiết nữa để dành cho những người đi chơi trong giá lạnh. Và vì thế Anh thích những con đường tràn đầy bóng tối của Đà Lạt. Cánh cổng sắt được khép lại và ba người như ba chiếc bóng loáng thoáng trong đêm. Anh nghe tiếng động của cành lá trên đầu, thứ tiếng động mơ hồ làm đêm như mênh mông ra và ở đây, đêm như thế bao giờ cũng cần một hơi ấm.
(Trích truyện dài MỐI TÌNH SƯƠNG KHÓI-NXB Văn hóa-Văn Nghệ sắp phát hành)

Từ Kế Tường

Chủ đề:
Bạn đang xem danh mục: Facebook, Tiêu điểm
[vivafbcomment]
Tin mới
  • Sự tráo trở của một nhạc sĩ

    Nhớ ngày đó tôi còn làm việc ở Báo CATP, ông thường đến chơi, khi thì ăn cơm trưa bên phòng khách ở lầu 1 của tòa soạn, khi qua phòng tôi nói chuyện khào. Khi biết tôi ra tập thơ “Tái hiện một giấc mơ” ông gợi ý tặng ông một tập để ông […]

  • Ước có nhiệm mầu

    Thương dừa chạm khắc bóng quê Cơm sôi tiếng mẹ gọi về góc sân Nghe gà gáy hết thanh xuân Sao lần lữa mãi với ngần ấy tôi Tiếng chim xô lệch màu trời Để rau đắng đất, đắng thời đã qua Ai khua sóng khúc sông nhà Chị tôi gánh nặng phù sa bãi […]

  • Thắp cho ta ngọn lửa

      Tay nào thắp cho ta ngọn lửa Để ngày lên tan hết sương giăng Khép tình buồn phía sau cánh cửa Đón sớm mai nguyệt quế trong ngần   Xin tạ lỗi với người hôm trước Một lần thôi, em nhé-Ta đi Đường mưa nắng phôi pha mấy lượt Đời ước mơ còn ước […]

Tin nổi bật
  • Sự tráo trở của một nhạc sĩ

    Nhớ ngày đó tôi còn làm việc ở Báo CATP, ông thường đến chơi, khi thì ăn cơm trưa bên phòng khách ở lầu 1 của tòa soạn, khi qua phòng tôi nói chuyện khào. Khi biết tôi ra tập thơ “Tái hiện một giấc mơ” ông gợi ý tặng ông một tập để ông […]

  • Ước có nhiệm mầu

    Thương dừa chạm khắc bóng quê Cơm sôi tiếng mẹ gọi về góc sân Nghe gà gáy hết thanh xuân Sao lần lữa mãi với ngần ấy tôi Tiếng chim xô lệch màu trời Để rau đắng đất, đắng thời đã qua Ai khua sóng khúc sông nhà Chị tôi gánh nặng phù sa bãi […]

  • Thắp cho ta ngọn lửa

      Tay nào thắp cho ta ngọn lửa Để ngày lên tan hết sương giăng Khép tình buồn phía sau cánh cửa Đón sớm mai nguyệt quế trong ngần   Xin tạ lỗi với người hôm trước Một lần thôi, em nhé-Ta đi Đường mưa nắng phôi pha mấy lượt Đời ước mơ còn ước […]